Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 15 : Bánh kem giỏ hoa nhỏ

Trước Sau

break

Cộng thêm làn sóng cải cách mở cửa hiện nay, con người thời này đều đang chạy theo sự mới mẻ và chuộng phong cách nước ngoài. Mỗi một thời đại đều có những xu hướng khác nhau, thời đại thay đổi thì con người cũng phải thay đổi theo mới được.

Những cái khác thì Đào Đào không có lòng tin, nhưng làm vài loại bánh mì khác biệt một chút thì cô vẫn có đôi chút tự tin đấy.

Nghĩ kỹ lại thì vị trí cửa hàng nhà cô cũng không tính là tệ đâu. Mặc dù không hướng ra trục đường chính, mở ở trong con ngõ, nhưng chỉ cần băng qua đường cái là đến trường mầm non trung tâm và trường tiểu học trung tâm rồi. Lượng người qua lại ở đây thực ra không hề nhỏ, nếu như có thể tạo dựng được tiếng tăm vang xa, tiệm bánh mì nhà cô chưa chắc đã phải đi đến bước đường đóng cửa.

Điều quan trọng hơn là trong nhà có tiền dư dả thì rất nhiều chuyện mới có thể đưa vào kế hoạch được.

Ví dụ như huấn luyện Úc Luyến tự lập.

Dựa vào vài lần trò chuyện ngắn ngủi ít ỏi đến mức đếm trên đầu ngón tay giữa Đào Đào kiếp trước với Úc Luyến mười lăm mười sáu tuổi, cộng thêm chút kinh nghiệm ít ỏi cô tích lũy được khi làm tình nguyện viên ở trung tâm phục hồi chức năng mà xét, Úc Luyến vẫn được coi là một sự tồn tại khá may mắn.

Cậu từ nhỏ đã im lặng ôn hòa, không có tính công kích, về mặt ngôn ngữ và khả năng nhận thức cũng không bị thoái hóa quá nhiều. Sau khi Úc Luyến đến Hồng Kông, nghe nói dì Úc đã dẫn cậu đến kiểu cơ cấu huấn luyện chuyên nghiệp có mức học phí không hề rẻ để huấn luyện điều trị, về sau có hiệu quả vô cùng rõ rệt, người ngoài hầu như không nhìn ra cậu có điểm gì khác biệt so với những đứa trẻ khác cả.

Đương nhiên, những người thân thiết nhất thì vẫn có thể nhận ra lời nói và hành động của cậu hơi không giống với mọi người.

Cho nên, Đào Đào luôn tin tưởng rằng chỉ cần cậu có thể được huấn luyện can thiệp kịp thời từ sớm thì tương lai hoàn toàn có thể hòa nhập vào cuộc sống xã hội bình thường, sở hữu năng lực sống tự lập.

Đào Đào trầm tư suy nghĩ, ngoảnh đầu nhìn sang Úc Luyến ở bên cạnh.

Cậu đang nhìn chằm chằm vào bông hoa hồng bằng kem trong chiếc bánh giỏ hoa mà ngẩn người ra, dường như cậu không thích ăn loại bánh kem ngọt lịm khé cổ này cho lắm, hoặc đây là một món ăn mới mẻ đối với cậu nên cậu không ăn, khẽ nhíu mày lại, cầm chiếc thìa cạo cạo lớp kem bắt bông ở bên trên.

Cô nhìn chằm chằm vào Úc Luyến, trong đầu có một ý nghĩ lướt qua thật nhanh.

Đúng vậy nha, tuy cô đã biến thành một đứa trẻ, lời nói việc làm chẳng có ai thèm để ý coi là thật cả, nhưng làm trẻ con thì cũng có cái lợi của làm trẻ con chứ! Con nít ranh có làm chuyện gì kỳ quặc đi chăng nữa thì cũng chẳng có gì là lạ lùng cả, thế thì cứ coi như tất cả những gì cô làm đều là đang quậy phá đi vậy.

Hơn nữa, cái đứa trẻ ngoan ngoãn như Úc Luyến này chẳng phải chính là tấm lá chắn tốt nhất cho cô hay sao?

Đào Đào bỗng nhiên bừng tỉnh ngộ, trong đầu nhanh chóng có một kế hoạch sơ bộ, khiến cô có chút nôn nóng muốn thử một phen rồi. Cô đang định đi vào trong hỏi bố cô xem khi nào thì bắt tay vào làm các loại bánh ngọt cho ngày mai, kết quả vừa mới đứng dậy liền nhìn thấy bố cô chải một cái đầu bóng mượt, thay một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng cổ tròn, bên ngoài còn khoác một chiếc áo gile bò có tua rua vô cùng thời thượng. Đi sau lưng ông là Úc Mỹ Trân với mái tóc uốn sóng lớn, bờ môi tô son đỏ chót, mặc chiếc váy đuôi cá màu đỏ cùng đôi giày xăng đan bằng da.

Hai người trông vô cùng đắc ý, mỗi người còn cài một chiếc kính râm màu trà to đùng ở trên cổ áo nữa chứ.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương