Trước khi Tống Lê lên đường hoàn thành nhiệm vụ lần này không lâu, Tạ Hằng vừa mới bắt đầu hẹn hò với một học sinh omega trong trường.
Tống Lê chỉ gặp omega đó một lần, người kia miệng lưỡi ngọt ngào, biết nói chuyện, dù cậu không bị ảnh hưởng bởi hormone, nhưng cũng có thể đoán được mùi hormone của người kia chắc chắn ngọt ngào vô cùng.
Cũng không lạ khi Tạ Hằng, một tên đàn ông lớn tuổi có sở thích đặc biệt với đồ ngọt, lại bị người kia hạ gục.
Nghĩ đến omega của mình, khí chất của Tạ Hằng hoàn toàn thay đổi, giống như bất kỳ người đàn ông nào đang yêu say đắm.
"Đâu còn cách nào, người yêu của tôi quá ngọt ngào, mỗi ngày dù sáng dù tối cũng phải hôn một cái, muốn không ngọt ngào cũng khó." Tạ Hằng liếm môi dưới như đang hồi tưởng: "Tống Lê, cậu cũng nên tìm một người đi, cả ngày chạy trên chiến trường không chán sao?"
Sắc mặt Tống Lê nhanh chóng trở nên lạnh lùng: "Cút."
Yêu đương có gì thú vị.
Còn không bằng giết địch kích thích hơn.
Thấy Tạ Hằng định nói thêm điều gì, Tống Lê cầm lấy hành lý của mình ngắt lời: "Đi thôi, tôi thu dọn xong rồi."
Câu nói bị kẹt trong cổ họng, Tạ Hằng đành thở dài, lắc đầu theo sau.
Người bạn này của anh ấy, cái gì cũng tốt, chỉ là không coi trọng chuyện tình cảm của bản thân.
Hồi đi học, có không ít alpha theo đuổi Tống Lê, nhưng kết quả đều bị Tống Lê đánh bại.
Hỏi Tống Lê tại sao lại từ chối những người đó, cậu chỉ nhẹ nhàng trả lời hai chữ.
"Quá yếu."
Đóng cửa phòng lại, Tạ Hằng bước nhanh đuổi theo Tống Lê đang đứng trước cửa thang máy ấn nút đi lên, hơi nghi hoặc: "Hôm nay không phải là ngày cậu xuất viện sao? Cậu còn lên lầu làm gì nữa?"
Tống Lê đợi thang máy lên, khuôn mặt bình thản của cậu phản chiếu trên tấm gương.
"Trước khi về đi thăm Lục Phỉ, cậu ấy cũng đang ở bệnh viện này, không biết bây giờ đã tỉnh chưa."
Tạ Hằng "ồ" một tiếng, không nói gì nữa.
Anh ấy biết lý do Tống Lê nhập viện là vì trong nhiệm vụ tiêu diệt nhóm tinh tặc lớn lần này, đã xảy ra sự cố.
Không ai ngờ rằng, trên tàu vũ trụ của nhóm tinh tặc lại có thiết bị tự hủy mà ngay cả công nghệ tiên tiến nhất của đế quốc cũng không thể phát hiện ra.
Tên đầu sỏ tinh tặc thấy mình không thể thoát thân, liền ôm ý định cùng chết, kích hoạt thiết bị tự hủy.
Khiến tất cả quân nhân trên tàu đó đều thiệt mạng, chỉ có Tống Lê và Lục Phỉ may mắn thoát được.
Nhưng cũng vì thế mà bị thương không nhẹ.
Tống Lê cũng phải nằm viện gần nửa tháng, mới hồi phục được như bây giờ, hôm nay mới có thể xuất viện.
Nhưng Tạ Hằng không ngờ rằng, Lục Phỉ bị thương nặng đến mức đến giờ vẫn chưa biết đã tỉnh lại hay chưa.
"Ting——"
Tiếng chuông báo thang máy đến ngắt ngang suy nghĩ của Tạ Hằng, anh ấy theo sau Tống Lê bước vào thang máy.
Trong không gian kín chỉ có hai người họ, Tạ Hằng không nhịn được, do dự mở miệng an ủi: "Tống Lê, cậu cũng đừng tự trách mình, thượng tướng Lục bị thương nặng, cùng với việc đồng nghiệp của cậu hy sinh không phải là lỗi của cậu."
"Tôi biết." Tống Lê nói, cậu cười nhìn Tạ Hằng: "Hóa ra lúc nãy cậu im lặng lâu như vậy là muốn nói điều này, tôi còn tưởng cậu bị táo bón không tiện nói."
Tạ Hằng: ...
Cảm ơn quan tâm, đường ruột của tôi rất tốt.
Tống Lê lại tiếp tục: "Những điều cậu nói tôi đều hiểu, tôi sẽ không nghĩ lung tung đâu, đừng lo lắng cho tôi."
Dù đôi lúc cậu vẫn không nhịn được nghĩ, nếu cậu có thể phát hiện vấn đề sớm hơn, thì có lẽ đã không có nhiều người chết đến vậy.
Tạ Hằng nghe vậy vỗ vai Tống Lê: "Cậu biết là được rồi."
Trong mắt Tạ Hằng, Tống Lê luôn là một người rất lý trí, dù ngày mai thế giới có diệt vong, Tống Lê cũng có thể bình tĩnh tìm cách giải quyết.
Nhưng đối với một số chuyện, Tống Lê lại rất dễ đi vào ngõ cụt, luôn tự tìm vấn đề từ bản thân.
Tạ Hằng lo lắng chính là điều này.
"Ting."
Tiếng chuông báo thang máy lại vang lên, hai người đã đến tầng phòng bệnh của Lục Phỉ.
Tầng này rõ ràng yên tĩnh hơn nhiều so với tầng phòng bệnh của Tống Lê, các bác sĩ mặc áo blouse trắng đi lại trong tầng, hầu như không thấy bệnh nhân.
Trước cửa phòng VIP cuối tầng, mấy người đội phòng vệ đang làm nhiệm vụ trông coi.
Đột nhiên nhìn thấy Tống Lê, đội trưởng đội phòng vệ đang nhăn mặt lập tức sáng mắt lên: "Phó quan Tống! Tôi đang định đi tìm ngài!"
"Có chuyện gì sao?" Tống Lê hỏi.
Đội trưởng đội phòng vệ nói ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề: "Chuyện là thế này, thượng tướng Lục đã tỉnh lại rồi!"
Lục Phỉ tỉnh rồi.
Đây thực sự là một tin vui đáng ăn mừng.
Không đợi đội trưởng đội phòng vệ nói hết, Tống Lê đã không nhịn được đẩy anh ta ra, tự mình mở cửa phòng VIP.
Vừa mở được một khe nhỏ, một luồng khí tức đáng sợ cùng áp lực mạnh mẽ lập tức theo khe cửa tràn ra, lạnh như băng.
Gần như ngay lập tức, ngoại trừ Tống Lê, tất cả các alpha gần cửa phòng VIP đều biến sắc.
Mũi Tống Lê ngửi thấy mùi hương băng giá nhẹ nhàng, không nồng, giống như mùi của trận tuyết đầu tiên trong mùa đông, cũng là mùi hormone duy nhất cậu có thể ngửi thấy.
Mùi hormone của Lục Phỉ.
Alpha chất lượng cao cấp 3s duy nhất của toàn đế quốc, cũng là toàn dải ngân hà.
Năng lực của Lục Phỉ cực kỳ mạnh mẽ, đến mức ai cũng biết, anh là con sói không gì cản nổi khoác lên mình chiến bào đế quốc, cũng là thanh kiếm sắc bén nhất của đế quốc chém vào kẻ thù.
Là Alpha trong mộng của vô số Omega và Beta, thậm chí cả những alpha ưu tú cũng tự nguyện quỳ dưới chân anh.
Tống Lê liếc nhìn tình hình đại khái trong phòng bệnh của Lục Phỉ, lúc này, công chúa Hải Lệ, mẹ của Lục Phỉ đang ngồi bên giường, đôi mắt đẫm lệ lo lắng nhìn Lục Phỉ đang dựa vào giường bệnh.
Chiếc khăn tay trong tay bà sắp bị vò nát, miệng không ngừng lải nhái, thỉnh thoảng lại nấc lên một tiếng.
Còn Lục Phỉ thì cụp mắt không ngừng tỏa ra khí tức kinh khủng, chỉ thiếu viết mấy chữ "tôi rất không vui" lên khuôn mặt tuấn tú của anh.
Như thể ngửi thấy mùi gì đó, đôi mắt xanh lục đẹp hơn cả ngọc bích của Lục Phỉ lơ đãng liếc nhìn về phía cửa.