Thượng Tướng Luôn Nghĩ Rằng Tôi Là Omega Của Anh Ấy

Chương 1

Trước Sau

break

“Cốc cốc.”

Tại cửa phòng 306, khu phòng bệnh cao cấp của Bệnh viện Quân khu 1 trên hành tinh thủ đô, Tạ Hằng mặc áo màu be, quần âu đen, tay ôm một bó hoa được bọc cẩn thận, gõ nhẹ vào cửa.

Sống mũi cao, phía trên đeo một cặp kính gọng vàng.

Đôi mắt xanh thẳm như biển ẩn sau cặp kính, toát lên vẻ kiên nhẫn.

Tạ Hằng bình tĩnh đợi một lúc, sau đó mới có tiếng trả lời từ phòng 306.

“Mời vào.”

Tạ Hằng liền chuyển bó hoa từ tay trái sang tay phải, xoay nắm cửa và bước vào.

Căn phòng bệnh ấm cúng, ánh sáng dịu nhẹ, tạo cảm giác thoải mái như ở nhà. Một người đàn ông tóc ngắn gọn gàng đang quay lưng về phía cửa, mặc quần áo.

Người đàn ông có thân hình cân đối, bộ quân phục đen ôm sát làm nổi bật đường cong eo và vòng ba săn chắc.

Đôi chân dài thẳng tắp được bọc trong chiếc quần dài, cơ bắp săn chắc như muốn bứt ra khỏi lớp vải đen.

Một vẻ quyến rũ toát lên từ mọi góc độ.

Tạ Hằng mỉm cười, sau khi bước vào đóng cửa lại: “Tống Lê, cậu thu dọn xong chưa?”

Tống Lê đang chăm chú cài khuy áo, từ dưới lên trên, tỉ mỉ từng chi tiết, nghe vậy không ngẩng đầu đáp: “Sắp xong rồi, cậu ngồi đợi tí đi.”

Trong phòng, ngoài giường bệnh, chỉ có một chiếc ghế sofa đơn để ngồi.

Nhưng chiếc ghế sofa đơn đã chất đầy những hộp quà và giỏ trái cây lớn nhỏ, tất cả đều là quà tặng cho Tống Lê.

Tạ Hằng không chê, đặt bó hoa mình mang lên trên đống quà, rồi ngồi xuống mép giường bệnh.

Hai tay chống ra sau, thân trên hơi nghiêng, vẻ mặt hài hước: “Phó quan Tống, nhân khí đỉnh quá nhỉ, thậm chí còn có người từ hành tinh Kailu gửi quà đến cho cậu.”

Đế quốc từ khi phát triển đến nay đã bao trùm hơn chục hệ ngân hà.

Trong đó, hành tinh Kailu thuộc hệ ngân hà xa nhất của đế quốc, dù có công nghệ nhảy không gian cũng phải mất một tháng mới đến được.

Vì nằm ở vùng xa xôi nên nó còn được gọi là “Hành tinh xa xôi”.

“Cũng bình thường thôi.” Tống Lê không mấy để ý đến sự nổi tiếng của mình: “Tôi rất cảm kích tấm lòng của họ, nhưng một số thứ thực sự quá tốn kém.”

“Nhân tiện, mấy ngày trước hình như có người từ liên bang gửi đặc sản địa phương đến, nhưng bị đội phòng vệ tạm giữ vì nghi ngờ là vật nguy hiểm. Ai ngờ đó chỉ là đồ ăn.” Tống Lê tỏ ra khá bất lực.

Tạ Hằng thầm tặc lưỡi, ngay cả đối phương cũng không ngại đường xa gửi quà, nhân khí này thật đáng nể.

Không thể so sánh được.

Tạ Hằng nghĩ đến sự ủng hộ của đối tượng nhà mình, thầm cảm thán, ngàn lời đều gói gọn trong một câu: “Quả nhiên là người được bình chọn là đối tượng muốn hẹn hò thứ hai của toàn đế quốc.”

Tống Lê vẫn tiếp tục chỉnh lại cổ áo, không động lòng: “Vậy thì sao, tôi chỉ là một beta thôi.”

Thế giới này có cấu tạo chủng tộc đa dạng, và beta chỉ là loại phổ biến nhất, chiếm tỷ lệ lớn nhất.

Và Tống Lê, cũng chỉ là một trong vô số beta đó.

Tạ Hằng không đồng tình với suy nghĩ này của Tống Lê, anh ấy thu tay lại, khoanh trước ngực, nói với giọng chậm rãi nhưng đầy thuyết phục: “Cậu là beta thì sao? Tôi chưa từng thấy beta nào khác xuất sắc như cậu.”

“Mười sáu tuổi thi đỗ vào Học viện Quân sự số một của đế quốc, hai mươi mốt tuổi nhập ngũ, lần đầu ra trận đã lập được thành tích mà ngay cả alpha cấp A cũng không làm được… Hai mươi lăm tuổi trở về trường cũ làm tổng huấn luyện viên, giờ lại là phó quan của vị tướng trẻ tuổi nhất đế quốc.”

“Trên đời này còn có beta nào khác làm được điều này không? Chẳng phải tất cả đều là sức hút cá nhân của cậu sao?”

Tống Lê bật cười, đôi mắt thanh tú tràn đầy vui vẻ.

Cậu không khỏi liếc nhìn Tạ Hằng vài lần: “Giỏi đấy giáo sư Tạ, mới yêu nhau được bao lâu mà khéo nói thế?”

Tạ Hằng là bạn thân từ nhỏ của cậu, một alpha cấp A ưu tú, hiện đang giảng dạy tại một trường đại học danh tiếng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc