Thuê Chung Nhà Với Bạn Trai Của Bạn Thân

Chương 18

Trước Sau

break

"Tôi đi đây."

Lại là một tiếng "Được" của người đàn ông.

Khi Trần Kiều bước ra khỏi cánh cửa đó, cô đột nhiên dừng bước, xoay người, ánh mắt rực lửa: "Quên nói, Từ Yến Kỳ, tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh có mùi nồng thật.”

Lời vừa dứt, mặt Từ Yến Kỳ như bị lửa đốt.

Hắn nghẹn ngào: "Tôi sẽ xử lý sạch sẽ ngay."

"Ý tôi không phải thế."

Trần Kiều phủ nhận.

Cô cắn môi trước, rồi dùng ánh mắt dịu dàng như nước, không hề che giấu mà nhìn chằm chằm vào hắn: "Mùi vị tϊиɧ ɖϊ©h͙ nồng nói rõ là phương diện sinh lý của anh rất tốt.”

Trần Kiều vừa dứt lời, lập tức có một ngọn lửa trong lòng Từ Yến Kỳ bùng cháy, hắn lập tức cảm thấy toàn bộ cơ thể nóng rực khó nhịn.

Hắn trầm giọng: "Có lẽ có liên quan đến chứng nghiện tìиɧ ɖu͙© của tôi thôi."

Lần này, Trần Kiều tuy không đáp lời nhưng lại như ngầm thừa nhận.

Cô không phủ nhận cũng không đồng ý.

Đợi Trần Kiều đi ra ngoài, đóng cửa lại, lúc này Từ Yến Kỳ ngồi trên đôi chân đã cứng đờ mới dám duỗi ra một chút.

Hắn chống hai tay lên giường, mồ hôi trên lưng đã sớm thấm ướt bộ đồ ngủ ở nhà, hắn dứt khoát đưa tay cởi ra để lộ ra lồng ngực rộng lớn như núi rồi khẽ thở dốc.

Đợi thay một bộ tây trang vừa vặn, Từ Yến Kỳ đứng trước gương chỉnh trang, lúc này trong gương hiện lên thân hình hoàn mỹ được phác họa, đồng thời cũng làm nổi bật lên sức mạnh và sự trưởng thành của hắn.

Từ Yến Kỳ ăn sáng xong mới đi, hắn biết lúc hắn đi, Trần Kiều đã ngủ rồi, cô thường ngủ vào buổi sáng, chiều tối mới thức dậy.

Cô là người trong thành phố này không có ban ngày mà chỉ có ban đêm.

Bước chân của thời gian luôn rất nhanh, chưa chớp mắt mấy, một ngày đã nhanh chóng trôi qua, đến lúc Từ Yến Kỳ tan làm thì hắn cố ý ở lại công ty không về.

Nói chính xác là hắn sợ về nhà gặp Trần Kiều.

Bởi vì chuyện xảy ra vào buổi sáng, sau khi du͙© vọиɠ triệt để được giải quyết thì đầu óc hắn đã tỉnh táo lại.

Ngày hôm nay, hắn cảm thấy cả người vừa bối rối vừa hỗn loạn, hắn cố gắng lắc đầu nhưng vẫn không thể khiến bản thân thoát khỏi cảm giác tội lỗi được.

Kỳ thực, không biết vì sao trong lòng Từ Yến Kỳ đối với Ôn Tuế cảm giác tội lỗi không lớn như vậy, ngược lại, hắn lại cảm thấy có lỗi với Trần Kiều hơn.

Cảm giác đó là, hắn đã làm ô uế cô.

Hắn đã phạm tội với Trần Kiều.

Nhưng đồng thời khi cả người mang theo cảm giác tội ác này thì trong đầu hắn lại không ngừng hồi tưởng lại cảnh tượng xảy ra vào buổi sáng.

Chưa bao giờ lại rõ ràng và đáng nhớ đến vậy.

Đến hơn bảy giờ tối, Từ Yến Kỳ đến siêu thị một chuyến, mua một ít nguyên liệu nấu ăn rồi mới về.

Hắn dùng chìa khóa nhẹ nhàng mở cửa, không bật đèn, khi nhìn thấy trước cửa không còn đôi giày mà Trần Kiều thường mang, trong lòng hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, hắn bước vào cửa, cúi người ở hành lang thay giày nhưng vừa mang dép lê, chuẩn bị đưa tay bật đèn thì.

"Chào buổi tối."

Thời gian như ngưng đọng vào khoảnh khắc đó, Trần Kiều từ trong phòng đi ra.

Hắn không nghĩ tới đôi giày của cô đã được giặt và phơi ở ban công.

Cũng không ngờ hôm nay là thứ năm, ngày nghỉ hàng tuần của cô đều phân bố vào thứ năm hoặc thứ sáu.

"Chào buổi tối."

Từ Yến Kỳ bật đèn, tim hắn lỡ một nhịp, hơi bối rối chào hỏi cô.

Trần Kiều đến tủ lạnh trong phòng khách lấy một chai nước giải khát ra rồi sau đó lại đi vào phòng mình.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc