Cảm nhận được dục căn giữa hai chân hắn bị cô triệt để đốt cháy, có hành động muốn phát cuồng, Trần Kiều cụp mắt hỏi hắn: "Bắn vào đâu?"
Từ Yến Kỳ nén giọng, nhắm mắt, đứt quãng trả lời cô: "Lúc bắn thì để tôi tự làm."
Ôn Tuế không thích hắn bắn vào tay mình, dù sao đó là bàn tay kéo vĩ cầm của cô.
Từ Yến Kỳ cho rằng Trần Kiều cũng vậy, cô và Ôn Tuế cùng một chuyên ngành nên chắc cô cũng rất quý trọng đôi tay của mình.
Kết quả khi dươиɠ ѵậŧ của hắn liên tục ra vào trong lòng bàn tay của cô, hắn mới trơ mắt nhìn Trần Kiều nắm chặt, không cho hắn.
"Trần Kiều, muốn bắn rồi, cho tôi đi."
Từ Yến Kỳ có thể cảm giác được toàn thân mình như được khai thông kinh mạch, mỗi lỗ chân lông trên người đều như muốn mở ra, nhanh chóng thoải mái đến tột cùng.
"Trần Kiều."
Từ Yến Kỳ vẫn còn gọi Trần Kiều, mà Trần Kiều lại căn bản không đổi tay với hắn.
Cho đến khi lỗ bắn tinh cuối cùng không kiềm chế được mà muốn hé ra phun ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt, Trần Kiều hướng dẫn Từ Yến Kỳ: "Lúc bắn có thể gọi tên Ôn Tuế."
Từ Yến Kỳ hơi nhíu mày nhưng hắn vẫn phối hợp, cho dù hắn hoàn toàn không khống chế được trạng thái bắn tinh mất kiểm soát nhưng vẫn khống chế được miệng.
"Ừm, Ôn Tuế."
Hắn phối hợp với Trần Kiều, gọi tên Ôn Tuế mà bắn ra.
Xung quanh bắt đầu tràn ngập mùi tanh, Từ Yến Kỳ trơ mắt nhìn tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu trắng sữa dính nhớp vào tay Trần Kiều, mà tay hắn lại đặt trên tay cô.
"Sao cô không rút tay lại?"
Từ Yến Kỳ chăm chú nhìn vào cảnh tượng đó, có một khoảnh khắc run rẩy, giống như lúc hắn bắn tinh, bắp đùi co giật run rẩy, vô thức sinh ra kɧoáı ©ảʍ sinh lý.
Chỉ nhìn Trần Kiều đi lấy khăn giấy trên tủ đầu giường lau tay, cả người cô rất bình tĩnh: "Bắn rồi, lau đi là được, sao phải rút tay lại làm gì."
Từ Yến Kỳ giật mình.
Lại nghe Trần Kiều tỉnh táo nói: "Bắn vào tay tôi hẳn là thoải mái hơn bắn vào tay anh, ít nhất là tôi thấy vậy."
Lời vừa dứt, nhìn cô như không kiêng kỵ gì, ánh mắt Từ Yến Kỳ nhìn cô lần đầu tiên nóng rực như lửa.
Trần Kiều cũng nhận ra sự nóng rực trong mắt hắn, ánh mắt đó điên cuồng như dòng điện đột nhiên chạy qua toàn thân Trần Kiều.
Khiến người ta vừa không thể lờ đi mà lại vừa không thể kháng cự được.
"Thoải mái chưa?"
Động tác lau tay của Trần Kiều khựng lại, cô vừa hỏi hắn vừa đưa tay thăm dò vào quần ngủ của hắn cho dù chỗ đó đã mềm nhũn.
Từ Yến Kỳ cảm nhận được xúc cảm ấm áp từ ngón tay cô, giọng nói trầm thấp đáp lại:"Ừm."
Hắn phát ra tiếng "ừm" đó, Từ Yến Kỳ rõ ràng nhìn thấy trong đôi mắt dịu dàng của Trần Kiều, lúc này tụ lại một tia lửa như có thể thiêu rụi cả một đồng bằng.
Đó là du͙© vọиɠ nóng bỏng như trong ánh mắt hắn.
Từ Yến Kỳ mím môi, đột nhiên mở miệng: "Cô…"
Hắn dừng lại rồi hỏi Trần Kiều: "Cần tôi giúp không?"
Nghe Từ Yến Kỳ hỏi câu này, ánh mắt Trần Kiều bắt đầu lưu luyến trên người hắn.
Sau đó, cô đột nhiên thu tay lại, từ trong xương cốt toát ra cảm giác thả lỏng: "Tôi không cần, tôi vừa dùng đồ chơi giải quyết xong rồi."
Từ Yến Kỳ nhìn cô cố ý ngẩng đầu nói: "Lần sau cần thì gọi tôi."
Đôi mắt cô lúc này nhìn vào mắt Từ Yến Kỳ, như một cái giếng sâu thẳm mà hắn không nhìn thấu.
Tim Từ Yến Kỳ khẽ đập: "Được."
Tiếp theo, hai người không nói gì, Trần Kiều nhìn đồng hồ treo trên tường, cô chọn đứng dậy rồi rời khỏi phòng hắn.