Một câu vừa dứt, cả toa tàu như thoảng mùi trà xanh. Đùa à, bao nhiêu truyện mạng cô đọc đâu phải vô ích. Đối phó với kiểu người nóng nảy bốc đồng này dễ nhất, cứ thuận theo lời họ mà giả đáng thương, trăm lần trăm trúng.
“Người ta chỉ nói theo thôi mà, con chị quấy thì chị lại trút giận lên người qua đường làm gì?”
Có hành khách thò đầu từ ghế nhìn sang. Dù không thấy xung đột bắt đầu thế nào nhưng nội dung hai người nói ai cũng nghe rõ.
“Chắc là trách người ta không chia đồ ăn cho con mình đấy? Nghĩ cũng hay thật. Thịt đắt như thế, muốn ăn thì tự mua đi. Không có tiền cũng chẳng ai chê, sao lại nhìn chằm chằm vào bát người khác.”
Không ít hành khách chỉ trỏ bàn tán. Mặt người phụ nữ lúc đỏ lúc trắng. Tô Viên Viên nhanh chóng tiếp lời.
“Chị ơi, tôi thật sự không có ý gì khác. Trẻ con còn nhỏ, quấy khóc là bình thường. Tôi thấy chị nói rất có lý, tôi cũng sợ con không hiểu nỗi vất vả kiếm tiền của người lớn. Kiếm tiền đâu có dễ. Sao chị lại mắng tôi?”
Tô Viên Viên vẻ mặt mờ mịt, sắc mặt hơi tái, tay xách đồ còn dắt theo hai đứa nhỏ, nhìn rất vất vả.
“Con đàn bà chết tiệt, giả vờ đáng thương cái gì! Tôi đâu phải đàn ông mà ăn cái trò đó của cô!” Người phụ nữ tức đỏ mặt nhưng cũng không làm gì được. Thấy nhiều hành khách đang nhìn, bà ta trừng Tô Viên Viên một cái rồi kéo con đi.
Lúc đi ngang qua, còn cố ý đẩy mạnh cô một cái. Lưng dưới của Tô Viên Viên đập vào lưng ghế, đau đến hít sâu một hơi. Lực cũng mạnh thật. Cô xoa lưng, liếc về phía giường nằm. Đúng như cô đoán, đứa trẻ trong lòng người phụ nữ kia vẫn chưa tỉnh.
Vừa rồi cãi nhau, giọng bà ta còn to hơn cả tiếng trẻ con, vậy mà đứa trẻ kia vẫn không tỉnh. Nếu lúc đầu chỉ là nghi ngờ thì giờ Tô Viên Viên đã chắc chắn trạng thái của đứa bé có vấn đề.
Trong bối cảnh thời đại này, nạn buôn người rất phổ biến. Có đứa bị bán cho người khác, có đứa bị đánh gãy tay chân đem đi ăn xin. Gia đình có con bị bắt cóc từ đó tan nát. Bọn buôn người thời này đều là hạng liều lĩnh. Cô phải làm sao mới có thể an toàn cứu đứa trẻ khỏi tay chúng?
Tô Viên Viên dắt con đi về phía nhà vệ sinh. Lục Minh Châu kéo ngón tay út của cô, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có sao không?” Vừa rồi dì kia dữ quá. Nhưng mẹ từng nói, ở bên ngoài chuyện của người lớn để người lớn tự giải quyết, bọn họ chỉ cần ngoan ngoãn đi theo.
Tô Viên Viên hoàn hồn, siết chặt tay hai con, mỉm cười trấn an: “Mẹ không sao. Hai con nhớ bám sát mẹ nhé. Nếu không thấy mẹ thì phải hét to lên. Nếu mẹ chưa quay lại thì tìm nhân viên tàu.”
Cô tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tay con. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Vẫn phải dạy con cách xử lý khi xảy ra bất trắc.
“Mẹ đừng lo, con với em thông minh lắm, không đi lạc đâu.” Lục Tư Viễn nghiêm túc nói.
Tô Viên Viên bật cười, gật đầu trịnh trọng: “Ừ, Tư Viễn và em giỏi lắm.”
Qua một toa, nhà vệ sinh và bồn rửa tay ở giữa. Tô Viên Viên vứt rác vào thùng, rửa sạch hộp cơm nhôm rồi cất vào túi vải.
Tàu thời này chưa có bồn rửa tay cho trẻ em, bồn khá cao. Cô đặt đồ xuống chân, bế Lục Tư Viễn lên để cậu rửa sạch tay và miệng. Lục Tư Viễn mới ba tuổi, không nặng, chỉ là Tô Viên Viên quá gầy, bế con trông rất vất vả.
Cậu bé rửa xong, cô đặt xuống. Nghĩ tới đứa trẻ còn trong tay bọn buôn người, Tô Viên Viên hít sâu một hơi. Trong mắt người ngoài, giống như cô bế con mệt quá nên hơi thở gấp. Cô vừa định bế em gái lên thì bên cạnh có người bước tới: “Để tôi giúp cô.”
Giọng người đàn ông trầm thấp, lạnh mà vững vàng, nghe rất dễ chịu, khiến người ta an tâm.
Lục Tư Viễn nhìn thấy anh thì mắt sáng lên, nhỏ giọng nói: “Chú ơi, là chú!” Là chú bộ đội vừa đỡ cậu trong toa tàu!