Lục Tư Viễn và Lục Minh Châu đã ngoan ngoãn ăn xong. Tô Viên Viên dọn bàn xong, khẽ chạm trán hai bảo bối.
“Nắm chặt tay mẹ nhé, mẹ đưa hai con đi rửa tay.” Tô Viên Viên xách lỉnh kỉnh đồ, dẫn hai đứa đi ngang qua cặp vợ chồng kia.
Người phụ nữ ôm đứa trẻ, kéo lại chăn cho kín. Chiếc chăn rất mới, nhìn là biết vừa mua.
“Còn bao lâu nữa mới tới Bảo Lệ?” Người phụ nữ liếc ra ngoài cửa sổ tàu hỏi.
Người đàn ông liếc nhìn hai đứa nhỏ Tô Viên Viên đang dắt, ánh mắt đầy ẩn ý: “Khoảng một tiếng nữa. Tới ga thì mang đủ đồ xuống.”
Tô Viên Viên cảm nhận được ánh mắt của hắn, không nói gì, dắt hai con bước nhanh hơn, rời khỏi chỗ họ. Bên kia, đứa trẻ vẫn đang quấy khóc. Người phụ nữ dỗ con thấy ba mẹ con Tô Viên Viên ăn ngon lành, khiến con mình càng khó dỗ mà họ lại chẳng hề để ý, không có ý chia cho con bà ta một miếng nào, ăn xong là đi luôn, trong lòng lập tức bực bội.
Sao lại có thể như thế! Khi Tô Viên Viên dẫn con đi ngang qua, bà ta hừ lạnh một tiếng.
“Nếu con còn làm ầm lên, lần sau mẹ không đưa con về nhà bà ngoại nữa đâu. Nhà mình đâu có nhiều tiền mà ngày nào cũng ăn thịt? Ăn hết tiền vé tàu rồi thì không về thăm bố được đâu.”
Nghe tới chuyện không được gặp bố, đứa trẻ đang khóc bỗng khựng lại, ngơ ngác nhìn mẹ. Nó còn nhỏ, không hiểu trong nhà xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ lúc ra ngoài bố dặn phải tiết kiệm tiền. Tiêu hết tiền thì không mua được vé về.
Cậu bé lau nước mắt, vội lắc đầu: “Vậy con không ăn thịt nữa.”
Tô Viên Viên dắt hai con, đang vắt óc nghĩ cách cứu đứa trẻ bị bắt cóc, nào ngờ người phụ nữ lại nhắm vào cô.
“Đúng rồi, như thế mới ngoan chứ.” Bà ta cười lau mặt cho con, liếc xéo Tô Viên Viên vừa đi tới bên cạnh.
“Chúng ta đừng học mấy người không biết tính toán, tiêu tiền như nước. Tiêu hết rồi lấy đâu ra tiền ăn? Tiêu xài quá mức chỉ hại mình thôi, Tiểu Bảo nói có đúng không?”
Không đợi con trả lời, bà ta nói tiếp: “Có người mặt dày thật, làm con nhà người ta khóc mà chẳng biết ý dỗ dành, không biết xấu hổ à?”
Dù phản ứng chậm đến đâu, Tô Viên Viên cũng nghe ra bà ta đang mỉa mai chuyện cô không chia đồ ăn cho con mình.
Cô cười lạnh, đổi tay dắt con, thản nhiên đáp lại: “Đúng là không có tiền thì không nên tiêu bừa. Phải tính toán kỹ càng mới sống được. Không thì sau này trong túi không còn đồng nào, đến cơm cũng không ăn nổi, lại quay sang chua ngoa người khác.”
Tô Viên Viên không phải quả hồng mềm. Cô không thiếu đồ ăn nhưng đó không phải lý do để bị đạo đức ép buộc. May mà lúc nãy không chia thịt kho cho họ, không thì giờ cô tức chết mất. Cho chó ăn còn hơn cho loại người này.
Một câu nhẹ bẫng của Tô Viên Viên lại đâm trúng chỗ đau của người phụ nữ. Bà ta đặt con xuống ghế bên cạnh, đứng bật dậy quát: “Cô nói ai đấy!”
Lục Tư Viễn và Lục Minh Châu giật mình. Tô Viên Viên lặng lẽ kéo con ra sau lưng, ngơ ngác nhìn quanh toa tàu một vòng rồi mới như sực hiểu ra bà ta đang quát mình, rụt rè nói: “Tôi... tôi làm sao ạ?”
Lối đi trong toa có người qua lại. Lục Tư Viễn bị chen sang bên, bỗng một bàn tay vững chắc đỡ lấy cậu. Cậu quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt người đàn ông. Lục Tư Viễn sững người, rồi nở nụ cười cảm ơn.
“Cảm ơn chú!”
Người đàn ông khẽ cười, ánh mắt lướt qua Tô Viên Viên rồi bước sang toa bên cạnh.
Người phụ nữ đẩy mạnh Tô Viên Viên một cái: “Tôi hỏi cô câu vừa rồi là ý gì!”
Gần đây ngày nào Tô Viên Viên cũng uống linh tuyền, cơ thể tốt hơn trước nhiều nhưng bề ngoài vẫn trông yếu ớt. Cô thuận theo lực đẩy ngã ngồi sang bên, đỏ hoe mắt, vô tội nhìn những người xung quanh đang quay lại nhìn.
“Tôi thấy lời chị nói rất đúng nên nói theo thôi, nào có ý gì khác. Chị hiểu lầm tôi rồi sao?”