Thứ Nữ Trọng Sinh: Hôn Nhân Hoàn Mỹ

Chương 6

Trước Sau

break
Hiện tại nhìn thấy Thu Vũ bằng xương bằng thịt, tươi tắn sống động ngay trước mắt, Thẩm Yên Kiều không kìm lòng được, vươn tay nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc mai lòa xòa bên má nàng ấy, cẩn trọng gài lại sau vành tai.
Tam tiểu thư...
Thu Vũ sững sờ, đôi mắt mở to kinh ngạc.
Nàng ấy hầu hạ chủ tử đã lâu, quá hiểu tính khí của tiểu thư nhà mình.
Từ trước đến nay, tiểu thư chưa từng thực sự để mắt đến đám hạ nhân như các nàng, huống hồ là có cử chỉ thân mật, ân cần nhường này.
Trong phút chốc, nàng ấy thậm chí quên bẵng cả việc thắc mắc vì sao tiểu thư lại đang khoác trên người y phục của đại tiểu thư.
Đi thôi.
Thẩm Yên Kiều mỉm cười, giọng nói nhẹ tựa gió thoảng:
Vừa rồi ta vô ý làm bẩn y phục, nên mượn tạm đồ của đại tỷ. Chuyện này đừng nhắc tới nữa, mau về thôi.
Thu Vũ vội vàng rảo bước theo sau, nhưng thi thoảng vẫn không nhịn được mà lén liếc nhìn tiểu thư mấy lần.
Tại sao nàng ấy lại có cảm giác tam tiểu thư hôm nay toát lên vẻ gì đó rất khác lạ?
Khác ở chỗ nào nhỉ?
Nàng ấy cũng không thể diễn tả rõ ràng, chỉ là trong lòng vẫn vương vấn mãi khoảnh khắc vừa rồi…
Khi tiểu thư khẽ vén tóc cho nàng ấy, những đầu ngón tay mềm mại tựa bạch ngọc kia dường như không chỉ chạm vào da thịt, mà còn lướt qua tận tâm khảm, khiến nàng ấy không khỏi run lên vì xúc động.
Khi về đến trước cổng Mặc Trúc viện, ánh mắt Thẩm Yên Kiều dừng lại trên tấm biển đề tên, tâm trí thoáng chốc thẫn thờ.
Nàng vốn dĩ đâu có yêu thích gì loài trúc.
Chẳng qua nàng biết rõ phụ thân cùng đám văn nhân mặc khách thường lui tới phủ đều đặc biệt chuộng cái khí tiết thanh cao của loài cây này.
Năm đó, nàng đã tìm đủ mọi cách thuyết phục phụ thân đổi tên viện thành Mặc Trúc viện, lại còn cho trồng thêm rất nhiều trúc xanh rợp bóng trong sân.
Quả nhiên, điều đó khiến phụ thân nàng khen ngợi không ngớt lời, còn ban thưởng cho nàng không ít đồ vật quý giá.
Nhưng chính bản thân nàng, trước khi xuất giá, chưa từng một lần thật tâm thưởng thức những khóm trúc này, thậm chí trong lòng còn thầm chê bai cảnh sắc nơi đây quá mức đơn điệu, tẻ nhạt.
Tiểu thư về rồi sao?
Lúc này, Thu Nguyệt cũng bước ra đón, thấy tiểu thư đang mặc y phục của đại tiểu thư thì không khỏi ngạc nhiên:
Sao người lại mặc đồ của đại tiểu thư? Đây là…
Không có gì.
Thẩm Yên Kiều thản nhiên đáp lời:
Ta đi tắm rửa trước, ngươi tìm giúp ta mấy bộ y phục mới may của mùa hè này, lát nữa ta sẽ thay bộ khác.
Tiểu thư?
Thu Nguyệt ngẩn người, vẻ mặt đầy khó hiểu:
Bộ váy gấm Tây Dương giao ti thêu hoa văn ấy, tiểu thư không định mặc sao?
Giao ti, hay còn gọi là tơ giao nhân, tương truyền là loại lụa dệt từ tơ của người cá trong truyền thuyết, vô cùng quý hiếm.
Mới hai ngày trước, tiểu thư còn nhắc đến nó không ngớt, cứ lo rằng nếu mặc trước ngày yến hội sẽ vô tình làm hỏng, đã mấy lần căn dặn phải cất giữ thật cẩn thận, chỉ chờ đúng hôm nay mới đem ra diện…
Cớ sao bây giờ lại đột ngột thay đổi ý định?
Bộ y phục Tây Dương đó, sau này ngươi tìm cách lặng lẽ mang đi cầm cố lấy bạc đi.
Thẩm Yên Kiều mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên định:
Thứ ấy quá mức quý giá, mặc vào e là tổn thọ.
Thu Nguyệt sững sờ đến mức suýt chút nữa cắn phải đầu lưỡi.
Lúc trước, để có được bộ y phục Tây Dương giao ti thêu hoa văn thượng hạng ấy, tiểu thư đã sai người chạy đôn chạy đáo khắp kinh thành, đi đến mức đôi chân cũng sắp rã rời mới tìm mua được.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc