Thứ Nữ Trọng Sinh: Hôn Nhân Hoàn Mỹ

Chương 5

Trước Sau

break
Cận ma ma gật đầu đáp lễ, nhưng đáy mắt lại chẳng vương chút ý cười nào.
Nhìn theo bóng lưng yểu điệu mềm mại của Thẩm Yên Kiều khuất dần, bà mới quay sang Thẩm Yên Nhu, giọng trầm xuống đầy nghiêm nghị:
"Tiểu thư, tam tiểu thư tâm tư thâm trầm, trước đây chẳng phải đã từng khiến người chịu thiệt thòi sao? Hôm nay cớ gì lại một mình theo nàng ta đến Thanh Hà viên?"
Bà là người cũ trong phủ, sống ở chốn đại gia tộc này, ai mà chẳng có mắt nhìn người?
Tam tiểu thư này, dung mạo tuy rực rỡ xuất chúng nhất phủ, nhưng tâm cơ lại sâu, tính tình cao ngạo hay so đo. Bình thường, đại tiểu thư của bà không biết đã bao lần phải ngậm bồ hòn làm ngọt trước nàng ta.
"Là tam muội rủ ta đến."
Thẩm Yên Nhu mỉm cười ôn hòa, nhẹ nhàng đáp lời.
Muội ấy hiếm khi lại có nhã hứng như vậy, biết ta hôm nay chẳng còn tâm trí vẽ tranh liền rủ ta đến đây thưởng sen. Ma ma chớ nên lo lắng quá, suy cho cùng đều là tỷ muội ruột thịt một nhà, ta nào có hề hấn gì, ngược lại còn liên lụy khiến muội ấy ngã xuống hồ.
Đại tiểu thư tâm tính vẫn quá đỗi lương thiện đơn thuần...
Tiểu thư cứ chờ mà xem.
Cận ma ma vừa cẩn trọng dìu Thẩm Yên Nhu quay về viện, bước chân vừa đi vừa hạ thấp giọng khuyên giải:
Tam tiểu thư nhất định sẽ chải chuốt, trang điểm tỉ mỉ nhất cho mà xem.
Cũng may tiểu thư nhà bà là đích nữ tôn quý. Có nàng đứng ở đây, vị kế phu nhân của Anh Quốc Công phủ kia tuyệt đối sẽ không để mắt đến một thứ nữ.
Dẫu biết điều này chẳng gây ảnh hưởng gì quá lớn đến đại cục, nhưng trong hoàn cảnh này, việc để một thứ nữ chiếm hết hào quang, lấn lướt đích tỷ vẫn khiến người ta cảm thấy gai mắt, khó chịu trong lòng.
Trên con đường mòn dẫn về viện của mình, Thẩm Yên Kiều tản bộ thật chậm rãi.
Nàng vừa đi vừa tỉ mẩn ngắm nhìn cảnh sắc mùa hạ trong Thẩm phủ, không kìm được mà khẽ khép mi, hít sâu một hơi căng tràn lồng ngực thứ không khí trong lành, tươi mới.
Ngay cả tiếng ve kêu râm ran ồn ã khắp chốn giờ đây nghe vào tai nàng cũng trở nên êm đềm, khiến tâm tình nàng vui vẻ, thư thái đến lạ kỳ.
Tam tiểu thư đang ở đây rồi!
Vừa rẽ qua một khúc hành lang uốn lượn, đã thấy một bóng dáng nhỏ nhắn vội vã chạy tới. Vừa nhìn thấy Thẩm Yên Kiều, tiểu nha đầu kia liền tươi cười rạng rỡ chào đón:
Lý ma ma đang lo sốt vó lên kia kìa, tiểu thư mau mau quay về phòng đi thôi. Ma ma đã cùng Thu Nguyệt tỷ chuẩn bị xong xuôi y phục cho tiểu thư rồi…
Thẩm Yên Kiều ngưng thần quan sát gương mặt tròn trịa, phúc hậu của nha hoàn này, ký ức lập tức ùa về. Đây chính là Thu Vũ, một trong hai nha hoàn thiếp thân hầu hạ nàng từ thuở nhỏ.
Thẩm phủ gia quy nghiêm cẩn, việc đặt tên cho nha hoàn cũng tuân theo nguyên tắc đơn giản, dễ nhớ.
Từ đại tiểu thư đến tứ tiểu thư, tên của các nha hoàn bên cạnh cũng lần lượt ứng với bốn mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông.
Nàng đứng hàng thứ ba trong nhà, nên hai nha hoàn thiếp thân được đặt tên là Thu Nguyệt và Thu Vũ.
Thu Vũ vốn thông minh, nhanh nhẹn, tính cách lại hoạt bát, rất hợp ý nàng.
Chỉ tiếc kiếp trước, vì muốn vu oan giá họa cho thế tử Anh Quốc Công phủ, nàng đã không chút do dự đẩy Thu Vũ ra làm vật tế thần chịu tội thay.
Kết cục, nàng sai người bán nàng ấy đi.
Nghe đồn rằng lúc đó, Thu Vũ đã thừa dịp đám buôn người lơ là, giả chết rồi lao đầu vào tường thành tự vẫn…
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc