Thứ Nữ Trọng Sinh: Hôn Nhân Hoàn Mỹ

Chương 44

Trước Sau

break
Thẩm Yên Kiều vừa vào liền nhanh chóng hành lễ với tổ mẫu, sau đó lại lần lượt thỉnh an đích mẫu và thẩm thẩm, rồi mới quay sang nhìn về phía một thiếu niên tuấn tú cao ráo đang được đám huynh đệ tỷ muội vây quanh.
Khi nhìn rõ gương mặt vị thiếu niên ấy, Thẩm Yên Kiều không khỏi sững sờ.
Đây… chính là Phó Vân Sơn khi còn niên thiếu sao?
Kiếp trước, không chỉ mấy chục năm sau nàng chưa từng gặp lại biểu đệ này, mà ngay cả vào thời điểm này của kiếp trước, Phó Vân Sơn cũng đã vắng mặt suốt hai năm vì chuyện của gia tộc cậu ruột nàng.
Hơn nữa, đời trước, cũng vào khoảng thời gian này, nàng vừa tính kế để đích tỷ phải gả cho một kẻ ăn chơi trác táng, khiến cả Thẩm phủ chìm trong cơn giận dữ… Khi đó, căn bản chẳng có chuyện Phó Vân Sơn đến kinh thành.
Nói cho cùng, bỏ qua chuyện kiếp trước, thì tính ra nàng cũng đã hơn hai năm không gặp biểu đệ này rồi.
Thiếu niên có đôi mày thanh tú, dung mạo ôn hòa nhã nhặn, phong thái thoạt nhìn có vài phần tương tự với đích huynh Thẩm Yến Tùng của nàng. Chỉ là so với sự phong lưu hào sảng của Thẩm Yến Tùng, Phó Vân Sơn dù có phần rắn rỏi, nhưng vẫn còn chút ngây ngô của một thiếu niên.
Nhìn thiếu niên thuần khiết lại có chút rụt rè trước mắt, Thẩm Yên Kiều thật khó liên tưởng hắn với vị quyền thần danh chấn triều đình sau này.
Đúng lúc nàng đang quan sát Phó Vân Sơn, hắn cũng vừa hay nhìn về phía nàng.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Phó Vân Sơn thoáng ngây ra, ngay sau đó sắc mặt bỗng chốc đỏ bừng, vội vã quay đầu đi nơi khác, có chút lúng túng.
Thẩm Yên Kiều: “……”
Thì ra biểu đệ lại là người dễ thẹn thùng như vậy.
"Đây là tam tỷ của con."
Lão phu nhân ngồi ngay ngắn trên chủ tọa, thấy hết cảnh tượng này, không khỏi bật cười, kéo tay Phó Vân Sơn, ôn hòa nói:
"Hồi bé còn hay chơi đùa với nhau, giờ lớn rồi lại không nhận ra sao?"
"Vân Sơn… Vân Sơn bái kiến tam tỷ."
Có lẽ vì căng thẳng, Phó Vân Sơn hơi lắp bắp, đỏ mặt hành lễ với Thẩm Yên Kiều, giọng nói có chút dè dặt:
"Tam tỷ vẫn mạnh khỏe chứ?"
Thẩm Yên Kiều dĩ nhiên không muốn làm mất lòng vị trọng thần tương lai này, vội vàng đáp lễ, sau đó lại hỏi thăm tình hình của cậu mợ vẫn còn ở Giang Nam.
Hai người vừa nói dứt câu, cả gian phòng liền vang lên tiếng cười.
"Xem hai đứa kìa."
Đương gia chủ mẫu, Thẩm nhị phu nhân, cười nói:
"Đúng là thân thiết đến mức thành xa lạ rồi."
Thẩm Yên Kiều cũng cảm thấy lúc nãy mình hơi quá mức nghiêm trang, liền mỉm cười, khẽ cúi mắt xuống, che giấu ý cười thoáng hiện nơi đáy mắt.
Đúng lúc này, Thẩm Yến Liễu cũng vừa tới.
Thẩm Yên Kiều lập tức dời sự chú ý sang đệ đệ, vội nhìn về phía hắn.
Thẩm Yến Liễu vốn có tính tình cực kỳ bướng bỉnh, những dịp thế này hắn chưa từng chịu xuất hiện. Không ngờ lần này lại chịu đến… Có thể thấy những ngày qua, A Liễu thực sự đã vui vẻ hơn rất nhiều.
“A Liễu đệ đệ.”
Sau khi hành lễ, Phó Vân Sơn nghiêm túc nhìn Thẩm Yến Liễu nói: “Ta có mang cho đệ một món quà tốt, lát nữa sẽ đưa qua cho đệ.”
Nói xong, hắn không nhịn được lại len lén liếc mắt nhìn về phía Thẩm Yên Kiều, lập tức mặt đỏ bừng, lần này ngay cả vành tai cũng đỏ ửng lên.
Thiếu niên dù sao vẫn chưa có tâm cơ gì quá sâu, bản thân cứ tưởng đã che giấu rất tốt, nhưng lại không biết rằng mọi người xung quanh đều thấy rõ ràng, bất giác ai nấy đều mỉm cười mà không nói.
Thẩm Yên Kiều: “……”
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc