Thẩm Yên Kiều sững người, suýt nữa bị mũi kim đâm vào tay.
Thất Tịch còn chưa tới, sao Phó Vân Sơn lại đến sớm thế này?
"Bên lão phu nhân sai người đến truyền lời, bảo các cô nương mau qua đó."
Thu Nguyệt cười, lại nói thêm: "Cô nương thay một bộ y phục khác đi...”
"Không cần, cứ vậy là được."
Thẩm Yên Kiều cúi đầu nhìn trang phục trên người … áo bán tay màu sen hồng nhạt, váy lụa hoa văn nhánh uốn màu tím nhạt… Dù là thường phục nhưng cũng không đến mức thất lễ.
Nghĩ ngợi một chút, nàng lại bảo Thu Nguyệt tìm một cây trâm kim ti tán châu hoa cài lên tóc. Như vậy trông có phần chỉnh tề hơn, dù sao cũng là đi gặp khách, ăn mặc quá đơn giản e rằng sẽ khiến người ta cảm thấy qua loa thất lễ.
Thu Nguyệt và Thu Vũ vô thức liếc nhìn nhau thật nhanh, trong mắt cả hai đều hiện lên vẻ nghi hoặc … cô nương từ trước đến nay chưa từng là người xuề xòa như vậy, dạo này càng lúc càng khác thường…
Không còn tranh giành nổi bật, nhưng cũng không để bản thân kém cạnh.
"Cô nương, đây là mấy tờ ngân phiếu, cô nương xem qua một chút?"
Lúc này, Tống ma ma từ ngoài bước vào, nói: "Xem xong thì giữ lại cho chắc."
Thẩm Yên Kiều nhận lấy, liếc nhìn sơ qua.
Đây là số ngân lượng mà mấy ngày trước nàng âm thầm sai Tống ma ma ra ngoài cầm đổi.
Những món đồ trước kia quá xa hoa, quá phô trương, nàng đều âm thầm đem đi cầm bán cả.
Những chuyện này tất nhiên không thể để người trong phủ biết được. Nếu để lộ ra tin tức Tam cô nương của Thẩm phủ phải đem trang sức đi cầm… Vậy thì người bị ảnh hưởng đầu tiên chính là đích mẫu của nàng.
Người ngoài chắc chắn sẽ cho rằng chính đương gia chủ mẫu đã hà khắc với con vợ lẽ, đến mức khiến nàng phải lén lút đem đồ đi cầm cố.
Tống ma ma, Thu Nguyệt, Thu Vũ cùng vài nha hoàn khác, đều là người mà sinh mẫu của nàng để lại trước khi qua đời. Khế ước bán thân đều nằm trong tay nàng, nên có thể yên tâm sử dụng.
"Cất đi đi."
Thẩm Yên Kiều dặn dò: "Những vật dụng trong phủ cấp cho, không được mang ra ngoài."
Các cô nương trong phủ, đến từng thời điểm trong năm đều được phát đồ dùng theo quy chế. Ngoài ra, còn có lão phu nhân, đích mẫu thi thoảng cũng thưởng thêm…
Những thứ này, dĩ nhiên không thể mang ra cầm cố.
Nàng chỉ bán đi những món trước kia chính mình tự mua bằng tiền riêng.
"Đương nhiên rồi."
Tống ma ma cười đáp: "Cô nương cứ yên tâm."
Nói xong, bà ấy cẩn thận cất ngân phiếu vào người, lại âm thầm quan sát vị chủ tử nhà mình.
Bà ấy tận mắt chứng kiến cô nương hành sự ngày càng trầm ổn hơn, trong lòng cảm thấy vô cùng tán thành.
Trước đây, di nương làm việc quá mức cực đoan, dạy dỗ cô nương cũng vậy…
Bọn hạ nhân như bà theo hầu bên cạnh, ngày nào cũng thấp thỏm lo sợ, chỉ e có một ngày bị chủ tử vứt bỏ cũng giống như cách di nương từng đối xử với người khác.
Người ta thường nói, nhà tích thiện tất có phúc báo.
Những hạ nhân lớn tuổi như bà ấy đều hiểu rõ đạo lý này, chỉ mong cô nương nhà mình cũng có thể lĩnh ngộ.
Cũng may, bây giờ cô nương đã trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.
Ở bên cạnh hầu hạ cũng không còn phải nơm nớp lo sợ nữa, mà ngược lại có thể toàn tâm toàn ý làm việc vì nàng.
…
"Tam cô nương đến rồi."
Trong tiểu sảnh bên phía lão phu nhân, lúc này đã chật kín người.
Vừa thấy Thẩm Yên Kiều bước vào, một nha hoàn bên cạnh lão phu nhân lập tức cười lên tiếng chào, một nha hoàn khác vội vàng vén rèm giúp nàng.