Hôm sau, Tạ Lương Viện vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy Thanh Hà ngồi bên cạnh nàng trừng mắt gấu trúc, thè lưỡi một cái, vươn tay, nắm lấy mũi Thanh Hà: "Thật đúng là một đêm không dám chợp mắt nha."
Thanh Hà lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, yêu thương nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng: "Lục tiểu thư, người phải khỏe mạnh, nô tỳ nguyện giảm thọ hơn hai mươi năm."
Khóe miệng Tạ Lương Viện cong lên, nụ cười ngọt ngào kéo dài tràn ra đến khóe mắt: "Hừ, Thanh Hà ngươi không có độ lượng a, tiểu thư nhà ngươi vốn là trẻ hơn ngươi mười mấy tuổi, khẳng định sống thêm hơn ngươi mười mấy năm, nếu ngươi sống ít hơn hai mươi năm, chẳng phải là để cho ta cũng sống ít hơn hai mươi năm sao? Ta mới không chịu!"
Thanh âm mềm mại, mang theo giọng điệu trẻ con của cô gái chưa quá tuổi, lại hiện lên như tính tình của mẹ Thanh Hà: "Đúng đúng đúng, tiểu thư mệnh dài trăm tuổi." Nghiêng người, liền ôm nàng từ trên giường, đặt nàng ở trước bàn trang điểm ngồi vững xong, ôn nhu dỗ dành: "Lục tiểu thư từ hôm nay không cho phép người ỷ lại giường, phu nhân phái người đến hỏi ba lần rồi đó."
Chung Á Phù sẽ phái người đến đón Tạ Lương Viện vào cung, Lưu thị tối hôm qua hưng phấn đến mức không thể ngủ, sau khi tra xét chuyện sau uyển, suốt hai canh giờ hôm nay, đều chuẩn bị xong quần áo, trầm cài tóc cho Tạ Lương Viện, chưa tới giờ Mão liền phái người đưa tới.
Thanh Hà vén rèm cửa, mở cửa phòng ngủ, gọi nha hoàn bên ngoài phòng ngủ tiến vào hầu hạ, Tam Hỉ xông lên phía trước.
Một nha hoàn khác thấy thế, liền nói: "Thanh Hà tỷ, mới vừa nãy lão phu nhân cùng nhị phu nhân đều phái người tới vài lần, hiện tại tiểu thư đã tỉnh, ta đi hồi bẩm một chút."
"Đi đi." Thanh Hà lên tiếng, từ trong tay nha hoàn khác tiếp nhận canh sâm núi đã hầm, mở nắp ra, nhíu mày ngửi một chút, nha hoàn cười giòn tan: "Thanh Hà tỷ yên tâm, đây là lang trung đã giám định qua, sâm núi chính tông, lão phu nhân nói, để cho Lục tiểu thư lúc vừa tỉnh lại, lập tức uống ngay."
Thanh Hà bưng đi vào, thấy Tam Hỉ vây quanh Tạ Lương Viện ríu rít nói không ngừng.
Tam Hỉ vốn là nha hoàn nhất đẳng phục vụ nội tẩm, được điều đến ngoại tẩm, trở thành nha hoàn nhị đẳng, mỗi tháng tiền ít đi thì không nói, còn bị người cùng hầu hạ bên cạnh châm chọc khiêu khích, hiện giờ, trong đầu nàng ta đầy suy nghĩ muốn lấy lòng Tạ Lương Viện, hy vọng được trở về bên cạnh tiểu thư hầu hạ.
Tam Hỉ hầu hạ Tạ Lương Viện mặc quần áo, một bên len lén quan sát sắc mặt Tạ Lương Viện, một bên ý đồ tìm đề tài: "Lục tiểu thư, tối hôm qua người ngủ sớm, người không biết đâu, đêm qua Lương bà tử trong khố phòng bị nhốt vào địa lao."
Thanh Hà vừa nghe, nhịn không được "phốc xuy" cười ra tiếng, nghĩ đến nửa đêm canh ba đêm qua, nàng ta hầu hạ Tạ Lương Viện rồi cung kính mà đứng lên, nhìn thấy ngoài cửa sổ đèn đuốc sáng trưng, liền lẩm bẩm một câu: "Không biết có tra ra được Lương bà tử hay không, có muốn sáng mai nô tỳ đi hỏi thăm hay không."
Tạ Lương Viện mơ mơ trả lời một câu: "Sáng mai để Tam Hỉ đến hầu hạ ta thay quần áo, không phải cái gì cũng sẽ biết hay sao."
Tam Hỉ cho rằng Thanh Hà giễu cợt mình, lườm nàng một cái, tiếp tục bắt đầu bát quái.
Tạ Lương Viện không có hứng thú lắng nghe, cuối cùng mới hỏi: "Đại tẩu thế nào rồi?"
Tam Hỉ thấy Lục tiểu thư đặt câu hỏi, cong lông mày vui mừng: "Nô tỳ sáng sớm đi lấy nước nóng, nghe được Ngọc Ba Uyển đều nghị luận, nói trên người thiếu phu nhân ngứa đến không cách nào ngừng được, lại không chịu gặp đại phu, giày vò một đêm."
Cánh môi Tạ Lương Viện giật giật nở một nụ cười như có như không, đi đến bên cạnh giường, từ trong tủ lấy ra một lọ thuốc mỡ: "Tam Hỉ, ngươi chạy đi một chuyến, đem cái này đưa cho đại tẩu, rồi nói với đại tẩu, đây là Tuyết Hoa cao được chế ra, nếu như nàng không cẩn thận đụng phải mụn mủ, trước hết xử lý sạch sẽ máu mủ, sau đó dùng cao này bôi một chút, vài ngày liền sinh ra da mới, không để lại một tia sẹo."
Tam Hỉ kém cỏi, vui vẻ tiếp nhận, còn không quên dùng ánh mắt đắc ý nhìn Thanh Hà một cái: "Lục tiểu thư, nô tỳ sẽ đi làm ngay."
Tam Hỉ sau khi đáp lại, vui vẻ rời đi.
Thanh Hà khó hiểu, đợi mọi người lui ra, mới hỏi: "Lục tiểu thư, tại sao lại lãng phí thứ tốt cho nàng ta chứ?"
Bí kíp chế tạo thuốc Tuyết Hoa cao này đến hoàng cung ngự chế, cũng là vật quý giá cực kỳ, ở Tây Lăng một bình ít nhất cũng phải bán trăm lượng bạc.
Tạ Lương Học mặt mày cong cong, năm ngón tay khẽ vuốt tóc dài bên tai: "Thanh Hà, ngươi không có độ lượng a, người ta chính là phụ nữ mang thai nha!"
Thanh Hà vuốt ve cánh tay một chút, nơi đó sinh ra một cơn nổi da gà.
Lục tiểu thư nhà nàng, rõ ràng là đang tính kế cái gì đó, nhưng đôi mắt lấp lánh kia, nhìn qua là vô tội như vậy!
Không lâu sau, Lưu thị đi đến, sau khi nhìn nàng một hồi, cảm thấy hài lòng với sự chăm chỉ của Thanh Hà: "Vẫn là Thanh Hà ở lại bên cạnh con mới thỏa đáng."
Đã gần đến giờ, Lưu thị cũng không có cách nào tỉ mỉ dặn dò, từ trong ngực lấy ra một túi gấm nhỏ, bên trong dùng giấy dầu bọc bánh phù dung, bỏ vào túi trong tay áo Tạ Lương Viện, dặn dò: "Mặc dù có Dương phu nhân chiếu cố, nhưng trong cung dù sao cũng không giống như những nơi khác, Thái hậu nương nương cũng không phải muốn gặp là có thể nhìn thấy, vạn nhất lúc chờ đợi, đói bụng, có thể lót dạ một chút."
Tạ Lương Viện suy nghĩ nhoáng lên một cái, nội tâm tràn ngập đau lòng, chua xót, có lẽ, sau khi chết đi sống lại, chưa toại nguyện thì chưa phải là phúc phận!
Vào giờ Thìn, Tạ Lương Viện được Tạ lão phu nhân cùng Lưu thị đưa tiễn, lên kiệu của Chung Á Phù.
Hoàng cung Tây Lăng.
Gió mát thổi vào mặt, Tạ Lương Viện nhàn nhã ngồi, thưởng thức cảnh sắc ngự hoa viên.
Sau khi vào cung, Chung Á Phù bảo nàng ở đây chờ một lát, nàng ấy vội vàng đưa Tạ Lương Viện vào cung diện kiến trước, thì phải bẩm báo với Hoàng thái hậu một tiếng.
So với tưởng tượng lúc trước của nàng hoàn toàn không giống, Tây Lăng hoàng cung này rất vắng vẻ, một đường đi tới, rất ít khi nhìn thấy thân ảnh của cung nhân. Khó trách dân gian truyền bá Hoằng Duệ Đế tại vị mười lăm năm, chưa bao giờ tuyển tú, hậu cung ngoại trừ một mình Thẩm hoàng hậu, không có phi tần.
Cũng bởi vì đế vương một nước chỉ lấy một thê tử, cho nên, Tây Lăng mấy năm nay, phong cách nạp thiếp càng ngày càng suy giảm, hơn nữa dưới sự cổ vũ của triều đình, nữ tử kinh doanh thịnh hành, địa vị của người phụ nữ trong trạch môn dần dần tăng cao, như nàng, cũng là hy vọng cùng phu quân một đời một đôi.
Đáng tiếc..
Khóe miệng mở ra khẽ thở dài một tiếng, xa xa đột nhiên truyền đến tiếng nói mềm mại của nữ tử trẻ tuổi: "Thật sự là một người làm vườn rất cần cù, mỗi ngày thức dậy sớm như hoàng huynh, nhưng hoàng huynh là thượng triều, vì thiên hạ chúng sinh, đệ thì sao, đi trồng mấy cọng cỏ rách, mỗi ngày đúng giờ phải đi tuần tra, đến mức như vậy sao?"
Tạ Lương Viện theo tiếng nhìn, chỉ thấy con đường nhỏ cách đó không xa, một lớn một nhỏ đi tới, thiếu nữ ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, trên người mặc chiếc váy lụa trắng phong cách Giang Nam, áo cánh có màu xanh lục của hồ nước, dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh nước lấp lánh, vừa khiến cho hoa văn không phức tạp, lại không lấn át tất cả váy áo gấm thêu trên thế gian.
Bên cạnh thiếu nữ là một tiểu bảo bảo đi theo, khoảng bốn năm tuổi, mặc áo bằng gấm của nam nhi lúc nhỏ, bên dưới mặc một chiếc quần màu trắng, bên hông có một cái bình nước nhỏ, trên tay còn mang theo thùng gỗ cao hơn nửa người, cất bước chân ngắn đang cố sức đi theo.
Thiếu nữ kia ngay cả ý tứ giúp đỡ cũng không có, còn rất không khách khí ghét bỏ: "Thật xấu xí, đệ nhìn xem cỏ của đệ trồng kìa, cằn cỗi, y chang cây khô vậy. Đệ xem, Ngọc di trồng hoa thật đẹp, đệ thì sao chứ, trồng cái gì tốt thì không trồng, lại đi trồng một cây cỏ rách."
"Tỷ tỷ ngươi thật đáng ghét, cỏ bảo bảo mới không khó coi." Tiểu hài tử mắt to dần dần tích tụ hơi nước, thấy sắp rơi nước mắt, lại tức giận quay đầu: "Cỏ tức giận rồi, bảo bảo không cho tỷ tỷ xem cỏ đâu."
Thiếu nữ "Ơ" một tiếng, tiếp tục đả kích: "Là ai sáng sớm không ngủ, rần rần chạy đến tìm ta, nói Tiểu Thảo nở hoa, cầu ta đi thưởng thức, hừ, ta mới lười xem."
Ngực tiểu bảo bảo run lên, nghẹn một nửa tức giận, oan ức cầu xin: "Tỷ tỷ, tỷ vẫn nên xem một chút đi, Tiểu Thảo rất đẹp."
Đợi hai người đến gần, Tạ Lương Viện đầu tiên bị mỹ mạo của thiếu nữ làm chói mắt một chút, ngay sau đó, liền có cảm giác hô hấp dừng lại.
Đứa bé này thật sự là quá giống.. quá giống nam tử áo đen Lan Thiên Tứ đã xông vào tư phòng đấu giá Song Duyên!
Đôi mắt lưu ly, mặt mũi giống nhau, ngoại trừ thiếu nốt ruồi son trên lông mày của Lan Thiên Tứ, giống hệt như đúc ra từ một khuôn vậy.
Tiểu bảo bảo vừa mới quay đầu, liền chú ý tới Tạ Lương Viện, "Ôi" một tiếng, xách thùng lảo đảo đi tới trước mặt nàng, mặt mày cong lên, nghiêng đầu tò mò đánh giá Tạ Lương Viện, dịu dàng mở miệng: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ là ai? Tại sao lại ở nhà của ta?"
Đôi lời ngoài lề:
Tác giả: Đoán một chút, tiểu manh bảo này là ai?