Thiên Kim Thật Thủ Tiết Trong Đại Tạp Viện

Chương 46: Trong nhà Trần Triều cũng có bí mật

Trước Sau

break

"Hơn một trăm năm trước, có một cô gái nhỏ tên Khương Lê, trùng tên trùng họ với vị hôn thê có hôn ước từ bé của Tần Triều. Cô ấy mơ thấy một hiện trường vụ án, sau khi tỉnh dậy phát hiện mình đã xuyên không đến thế giới của hiện trường đó. Cô ấy đã kể cho người nhà họ Tần nghe, sau đó quay về. Nhưng khi quay về rồi cô ấy cũng quên luôn giấc mộng Nam Kha đó."

"Lần thứ hai, cô ấy lớn thêm một chút, lại mơ thấy hiện trường vụ án, tỉnh dậy phát hiện mình lại đến thế giới trong mơ và cứu Tần Triều lần nữa."

"Đến lần thứ ba mơ thấy hiện trường vụ án, cô gái hoán đổi linh hồn với cô ấy trong mơ nói rằng, hai người họ cách nhau hơn một trăm năm thời gian, đã tráo đổi thân xác cho nhau. Lần này nếu tráo đổi là sẽ tráo đổi vĩnh viễn, không thể quay về thời gian cũ được nữa."

Khương Lê nói: "Tôi chính là cô gái nhỏ ở thời cổ đại đó. Người tráo đổi thân xác với tôi chính là vị hôn thê của Tần Triều. Cô ấy là một cô gái rất giỏi, đã từng trọng sinh một lần. Cô ấy muốn đến thời cổ đại để sống một cuộc đời hoàn toàn mới. Còn tôi, tôi cũng có những lý do bất đắc dĩ, sẵn lòng đến sống ở thời gian trong mơ của mình."

"Anh còn nhớ không, ngày anh cứu tôi, tôi nói với anh là muốn thủ góa cho vị hôn phu, chính là ngày chúng tôi tráo đổi đấy."

Tần Triều: "..."

Chuyện này bảo anh tin thế nào được? Vị hôn thê nhỏ trước mặt nói cô không phải hôn thê của anh, mà là người cổ đại từ hơn một trăm năm trước. Nếu anh chấp nhận được ngay thì anh không phải người bình thường nữa rồi.

May mà khả năng tiếp nhận của Tần Triều vốn mạnh hơn người thường một chút. Anh hồi tưởng lại, sau hai lần đầu được cô gái này cứu, cô quả thực rất kỳ lạ, giống như một tiểu thư được nuông chiều ở thời cổ đại, lại giống như mất trí nhớ, cái gì cũng tò mò.

Vì vậy, từ khi còn nhỏ, cô đã mơ thấy hiện trường vụ án, sau đó từ hơn một trăm năm trước trở về đây để cứu anh.

Chuyện này đúng là không thể đến đồn công an mà nói, chẳng ai tin đâu. Nhưng Tần Triều tin. Một người lẽ ra đã chết như anh giờ vẫn còn sống, thì còn chuyện gì mà không tin được chứ?

Anh hỏi: "Vậy... cô ấy, người có hôn ước với Tần Triều, giờ đang ở thời cổ đại nơi cô từng sống để thay thế cô à?"

"Không chỉ có vậy đâu."

Khương Lê nói: "Sau khi cô ấy xuyên về đó, cô ấy đã dùng sản nghiệp mà cha tôi tích cóp được để tiếp tục kinh doanh, tạo ra khối tài sản khổng lồ, trở thành nữ hội trưởng. Cô ấy còn tìm mấy người để ủy thác giao lại kho báu cho tôi!"

"Nhà họ Tiết chịu trách nhiệm tu sửa tòa lầu cổ, vì đó là nơi tôi từng ở lúc nhỏ, là cửa tiệm đầu tiên cha tôi gây dựng sự nghiệp. Cô ấy biết khi tôi quay về thấy lầu cổ vẫn giữ nguyên dáng vẻ cũ, chắc chắn sẽ tìm cách mua lại."

"Đợi tôi mua lại tòa lầu cổ, Quý Tòng Dung sẽ giao manh mối được ủy thác cất giữ cho tôi. Ngoài hai nhà họ ra, còn một nhà chịu trách nhiệm giám sát. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, sẽ có người đưa cho họ chìa khóa ngăn tủ bảo hiểm ở ngân hàng Zurich để lấy khoản tiền tích góp trăm năm."

"Còn Tần Triều nữa, anh biết nhiệm vụ ủy thác mà nhà Tần Triều nhận là gì không? Cô ấy xuyên về hơn một trăm năm trước, cứu tổ tiên của Tần Triều, yêu cầu nhà họ Tần đến thế hệ của Tần Triều phải đính hôn từ bé với con gái thứ năm nhà họ Khương."

Khương Lê nói với vẻ bí hiểm: "Tôi ngay cả Quý Tòng Dung cũng không kể, chỉ có nhiệm vụ của nhà Tần Triều là chuyện đã xảy ra ở tương lai. Cô ấy đã gặp tổ tiên của vị hôn phu. Anh xem, nếu cô ấy không ủy thác nhiệm vụ cho nhà họ Tần, cô ấy và Tần Triều chưa chắc đã quen nhau, vậy thì khi tôi tráo đổi thân xác với cô ấy cũng không thể kịp thời tìm người nhà Tần Triều để cứu anh được. Vì vậy, có khả năng những sắp xếp của cô ấy ở thời cổ đại đã ảnh hưởng đến tương lai ở thời gian của chúng ta không?"

Tần Triều: "... Giờ tôi hối hận cũng không kịp rồi đúng không?"

Khương Lê nói: "Làm người phải giữ lời hứa. Những gì em nói đều là thật. Biết đâu trong nhà Tần Triều cũng có một ngăn tủ bảo hiểm, nếu có thì ông nội Tần Triều chắc chắn biết. Tần Triều chết đột ngột, ông nội chắc chắn chưa kịp nói cho anh ấy biết. Bí mật ủy thác này chỉ có thể nói cho con cháu dòng đích. Hầy, tôi tuy là cháu dâu nhưng chắc ông cũng không nói cho tôi đâu nhỉ?"

Tần Triều: "..." Chuyện này có gì khó, lát nữa anh sẽ lái xe một chuyến đường dài, đích thân đi hỏi ông nội.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc