Anh chỉ sang phía bên kia đường, nói: "Cái sự cảnh giác của cô, tôi cũng phục luôn rồi. Một chiếc xe công an lớn như thế đậu đối diện mà cô không thấy sao? Chẳng trách nhiệm vụ nhà họ Tần nhận là bảo vệ cô. Tần Triều chết rồi, đồng nghiệp của anh ta vẫn tiếp tục bảo vệ cô, chắc là sợ tôi bắt cóc cô chăng. Xe của Đội trưởng Tần đã đi theo suốt quãng đường rồi."
Khương Lê thực sự không để ý. Khi cô hạ cửa kính xe xuống, Đội trưởng Tần cũng ở trong chiếc xe bên kia, vẫy tay chào cô một cái.
Khương Lê nói: "Cảm ơn anh vì những gì đã nói hôm nay. Đội trưởng Tần tìm tôi chắc có việc, vậy tôi sang xe anh ấy nhé?"
Quý Tòng Dung: "Cô định thú nhận với anh ta sao? Những chuyện này nói với anh ta có hợp không?"
Khương Lê nói: "Lúc Thư ký Hoa khống chế tôi, Đội trưởng Tần đã sẵn sàng chết thay tôi. Anh bảo tôi không tin anh ấy thì còn có thể tin ai nữa?"
Quý Tòng Dung không khăng khăng nữa, anh ta nói về phía Thịnh Thế Tề, có lẽ vẫn cần Đội trưởng Tần điều tra: "Cũng tốt, cô cứ nói với anh ta đi. Tôi luôn cảm thấy Thịnh Thế Tề trở về lần này không đơn giản."
Khương Lê bước xuống xe của Quý Tòng Dung, vẫy tay chào tạm biệt anh ta rồi chạy qua đường. Tần Triều đã xuống xe. Anh đi theo suốt quãng đường, thấy xe của Quý Tòng Dung chạy rất ổn định và sau khi phát hiện anh bám theo cũng không tăng tốc mà còn dừng lại, chắc là không gây khó dễ cho cô gái nhỏ. Tần Triều đoán họ đang nói chuyện gì đó nên đứng bên đường chờ đợi.
"Đội trưởng Tần, sao anh lại đi theo xe chúng tôi?" Khương Lê hỏi.
Tần Triều nói: "Tình cờ bắt gặp thôi. Thấy anh ta cứ chạy vòng quanh không mục đích, thấy khả nghi nên bám theo xem sao."
Khương Lê nói: "Anh ta bảo có một bí mật lớn, sợ người khác nghe thấy nên mới nói trên đường."
Tần Triều buồn cười: "Đã là bí mật lớn mà cô còn kể với tôi à
Trong lòng Khương Lê đang đè nặng một bí mật lớn như vậy, giờ lại lòi ra thêm mấy người được ủy thác và kho báu, một mình cô gánh không nổi nữa, nhất định phải tìm một người giúp đỡ.
Cô không thú nhận với Quý Tòng Dung vì trong lòng vẫn chưa tin tưởng anh ta. Cô muốn thú nhận với Đội trưởng Tần, kiểu thú nhận hoàn toàn, bao gồm cả bí mật cô đến từ thời cổ đại. Bởi vì Đội trưởng Tần là người duy nhất cô có thể tin tưởng lúc này. Một người sẵn sàng chết vì cô, nếu người như vậy mà cũng không tin được thì cô chẳng còn ai để tin nữa.
Khương Lê hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh: "Đội trưởng Tần, tôi có một việc riêng muốn ủy thác cho anh, anh có nhận không?"
Tần Triều thắc mắc: "Là chuyện mà báo công an cũng không giải quyết được sao?"
"Chuyện của tôi không thể báo công an." Khương Lê nói: "Tôi có một bí mật lớn không biết tâm sự cùng ai. Nếu anh nhận, tôi sẽ kể cho anh nghe. Anh nhận không?"
Tần Triều: "..."
Ai cũng có lòng hiếu kỳ. Nếu là người khác trêu chọc sự tò mò của anh, anh đã quay lưng đi thẳng.
Nhưng đây lại là vị hôn thê nhỏ của mình, biết làm sao bây giờ. Tần Triều nói: "Được thôi, bộ phải nhận lời trước rồi mới được nghe bí mật của cô à?"
"Đúng vậy, phải nhận lời trước, nhận rồi thì không được hối hận, vì bí mật này quá lớn."
Tần Triều nghiến răng: "Vậy tôi có thể hỏi, thù lao là gì không?"
"Kho báu." Khương Lê nói: "Tôi đang tìm kho báu, tìm được sẽ chia cho anh một nửa."
Tần Triều bật cười: "Cô hào phóng thật đấy. Được, lên xe nói đi. Là ủy thác gì, cụ thể muốn tôi làm gì?"
Khương Lê nói: "Ủy thác của tôi là: anh phải giúp tôi san sẻ tất cả bí mật, không được phản bội, không được đưa tôi vào bệnh viện tâm thần và cùng tôi đi tìm kho báu."
Tần Triều: ... "Được rồi, bí mật này của cô chắc chắn không đơn giản."
Khương Lê nói: "Đúng vậy, nói ra chưa chắc anh đã tin đâu."