Tiệc đính hôn diễn ra tốt đẹp, chú và sư tỷ đã làm hòa với nhau. Chọn được con rể cũng đồng nghĩa với việc chọn được người kế thừa, sau này những món ăn gia truyền đều sẽ truyền lại cho Đồng Khứ.
Tiễn khách xong, Khương Lê ở lại thưa chuyện với chú về việc muốn đưa Đồng Lai đi: "Quán ăn riêng của cháu sắp khai trương rồi, Đồng Lai là người nhà nên cháu muốn nhờ chú cho cậu ấy sang giúp một tay, chú thấy có được không ạ?"
Người chú làm sao mà không hiểu mâu thuẫn giữa hai đứa học trò, chỉ là Đồng Khứ đã là con rể tương lai nên ông buộc phải thiên vị. Nếu không phải vì Đồng Lai còn quá nhỏ thì ông vốn ưng ý Đồng Lai hơn.
Khương Bảo Điền đồng ý, ông gọi tất cả mọi người trong bếp lại, bảo Đồng Lai quỳ xuống lạy Khương Lê, yêu cầu cậu đổi sang bái Khương Lê làm thầy. Đây là điều mà không ai ngờ tới.
Khương Bảo Điền nói: "Đồng Lai, con lạy chị Lê một lạy đi. Từ nay về sau con bé sẽ là thầy của con, con phải tôn sư trọng đạo."
Khương Bảo Điền đã lên tiếng thì sau này chuyện đổi thầy này sẽ không ai có thể dị nghị được nữa.
Đồng Lai mừng rỡ khôn xiết, "bộp" một cái quỳ xuống trước mặt Khương Lê, cung kính lạy một lạy, đổi miệng gọi một tiếng: "Sư phụ."
...
Khương Lê nhận Đồng Lai làm đồ đệ, tòa lầu cổ bên này cũng đã tu sửa xong. Cô cùng chú đi một chuyến ra ngoại tỉnh để thu mua nguyên liệu, ấn định được ngày chạy thử, chuẩn bị ba bàn tiệc mời khách đến nếm thử món ăn.
Thiệp mời là do cô tự vẽ rồi đem đi đặt làm. Đồng Lai nghe giá xong thì tặc lưỡi, đẹp thì đẹp thật nhưng đắt quá. Đếm hơn hai mươi cái tên trên thiệp, Đồng Lai hỏi cô có phải thiếu mất một vị khách quý không.
Ông chủ Quý của tiệm Trân Vị Trai bên cạnh không có tên trong danh sách mời. Ông chủ Quý vốn là người hay để bụng, không mời có vẻ không ổn lắm.
Đồng Lai nói: "Sư phụ ơi, sư phụ không mời ông chủ Quý ạ?"
"Tại sao phải mời anh ta?"
Đồng Lai bảo anh ta là chủ nhà, lại là một trong những ông chủ của Trân Vị Lâu, cậu ấy lại hỏi: "Sư phụ không sợ làm mất lòng ông chủ Quý ạ?"
"Sợ chứ, nhưng mà cứ không muốn mời đấy."
Thiệp mời lần lượt được gửi đi, duy chỉ không có của Quý Tòng Dung. Thấy ngày chạy thử sắp đến, hôm đó Quý Tòng Dung đến Lê Trai hỏi Đồng Lai xem chạy thử mời những khách nào.
Đồng Lai thật thà kể hết, còn nói: "Sư phụ tôi bảo là không muốn mời anh thôi, chẳng vì lý do gì cả."
Quý Tòng Dung: "Cậu đúng là thật thà quá mức, hèn gì Sư phụ cậu lại chọn Đồng Khứ."
Đồng Lai: ... không hiểu ý anh ta là gì.
Quý Tòng Dung không kìm được nữa, chạy đến hỏi Khương Lê: "Cô ngay cả Tiết Thu Hoa cũng mời, tại sao không mời chủ nhà?"
Khương Lê nói: "Trong hợp đồng đâu có quy định chạy thử nhất định phải mời chủ nhà?"
Quý Tòng Dung cười lạnh một tiếng, anh ta không tin chuyện này: "Vậy tôi đặt chỗ ba ngày đầu tiên cô khai trương, cô không thể không nhận chứ?"
Khương Lê bảo chuyện đó thì không, cô mở cửa làm ăn không bao giờ từ chối khách. Cô dẫn Quý Tòng Dung đi xem các phòng bao, giới thiệu giá cả tiệc riêng, mỗi mức giá tương ứng với các phòng bao khác nhau.
Quý Tòng Dung đặt ngay mức cao nhất, không trả tiền cọc mà thanh toán luôn toàn bộ, sau đó nói: "Nếm thử món phải để cho tôi một chỗ. Tôi không thử món thì làm sao biết số tiền này bỏ ra có đáng hay không?"
Khương Lê thấy cũng hợp tình hợp lý: "Được thôi, mai tôi bảo Đồng Lai mang thiệp mời qua cho anh."
"Dựa vào đâu chứ? Những người khác đều là cô đích thân đưa mà."
Khương Lê nói: "Vậy cũng được, đưa đến công ty hay nhà anh?"
Quý Tòng Dung nghĩ một lát, đưa đến công ty thì quá lộ liễu, đưa về nhà thì mẹ anh ta lại cằn nhằn, bèn nói: "Tôi tự đến lấy vậy."
"Cũng được."