Trước tiệc đính hôn, Khương Tú Tú tìm gặp riêng Khương Lê, nói với cô rằng thực ra sư huynh không hề dụ dỗ mình, là cô ta tự nguyện đi theo: "Bên Đội trưởng Tần có tin tức gì của sư huynh không?"
Khương Lê kể lại những gì nghe được: "Đội trưởng Tần nói cái người tên Hạ Diệp Hoài đi cùng Lương Bỉnh An chính là sư huynh."
Khương Tú Tú ngẩn người, lẩm bẩm một mình: "Anh ấy vậy mà chẳng thèm nói với tôi lấy một lời đã đi."
Khương Lê an ủi: "Sư huynh không nói với bất kỳ ai cả."
Khương Tú Tú cười tự giễu: "Tôi cứ ngỡ trong lòng anh ấy, mình rốt cuộc cũng có chút gì đó khác biệt."
Nghĩ đến kết cục của Khương Tú Tú và Đồng Khứ trong nguyên tác, Khương Lê thực sự không nhịn được mà nhắc một câu: "Đồng Khứ mới mười chín, còn phải ba năm nữa hai người mới đủ tuổi đăng ký kết hôn."
Khương Tú Tú nói: "Không phải vì cậu ấy chưa đủ tuổi kết hôn thì tôi cũng chẳng đời nào đồng ý theo sự sắp xếp của cha."
Khương Lê hiểu ý cô ta. Đồng Khứ chưa đủ tuổi đăng ký, đó mới là điểm sư tỷ nhắm tới. Cô ta vẫn chưa từ bỏ sư huynh, vẫn muốn chờ người.
Chờ thì có thể chờ được người về nhưng sau khi về, sư huynh vẫn sẽ không thích cô ta đâu. Chao ôi, Khương Lê thở dài khuyên: "Chị vẫn đang chờ sư huynh sao? Vậy nếu ba năm nữa anh ấy không về thì sao?"
"Thì đó là số mệnh, tôi chấp nhận."
Khương Lê nói: "Như vậy có vẻ hơi bất công với Đồng Khứ."
Khương Tú Tú bảo cô bớt lo chuyện bao đồng đi, nói Đồng Khứ không còn là trẻ con nữa, mười chín tuổi là người trưởng thành rồi: "Đây là chuyện mua bán: thuận mua vừa bán. Tôi có được thứ chị muốn, cậu ấy có được thứ cậu ấy muốn, cả hai đều hài lòng. Một người ngoài như cô thì lo cái gì?"
Xem kìa, mới nói chưa được mấy câu đã lại cãi nhau. Sư tỷ chính là cái tính nết đó, không nghe nổi lời khuyên.
Khương Lê đã cố hết sức rồi, chẳng buồn nói nữa: "Hôm đính hôn, em định không đi nhưng mẹ không cho, nói là mất mặt họ hàng. Hôm đó em sẽ ở dưới bếp phụ việc vậy."
Khương Tú Tú nói: "Hôm cô đính hôn tôi không đi, Cha tôi cũng nói vậy nhưng tôi vẫn nhất quyết không đi đấy thôi. Sao cô lại ngoan ngoãn nghe lời thế?"
Khương Lê vặn lại: "Em đi thì chị giận, không đi thì mẹ giận. Giữa chị và mẹ, tất nhiên em chọn để chị giận rồi."
Lần này Khương Tú Tú không giận: "Cô thích đi thì đi, sao cũng được."
Ngày hôm sau là tiệc đính hôn. Khương Lê đến Trân Vị Lâu phụ giúp từ sớm. Đồng Khứ hôm nay không xuống bếp mà mặc bộ vest bảnh bao, hăng hái đón khách phía trước, thỉnh thoảng lại chạy xuống bếp. Hai đầu bếp thuê ngoài là nhân viên của Quý Tòng Dung, hiện giờ Đồng Khứ chưa dám lên mặt với họ. Đối với Khương Lê lại càng không cần phải nói, nếu không có cô kết nối thì Trân Vị Lâu đã bị chủ nợ siết rồi.
Chỉ có Đồng Lai, cậu em đồng môn tội nghiệp bị Đồng Khứ sai bảo xoay như chong chóng. Đồng Lai cứ lầm lũi chịu đựng hết. Đồng Lai tuy nhỏ tuổi hơn nhưng nhập môn sớm hơn Đồng Khứ, tính ra Đồng Lai mới là sư huynh. Đồng Khứ làm vậy là để thị uy, muốn Đồng Lai đừng có tơ tưởng đến những món sở trường gia truyền của sư phụ hay cái nahf hàng Trân Vị Lâu này.
Khương Lê nhìn mà chướng mắt nhưng đây là việc riêng nhà Chú nên cô không thể xen vào.
Cho đến khi tiệc bắt đầu, Đồng Khứ mới không vào bếp nữa. Đồng Lai chạy đến bên cạnh Khương Lê phụ giúp, cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Khương Lê bảo cậu ấy có gì cứ nói: "Hôm nay sư phụ cậu đang vui, muốn nói gì thì đừng bỏ lỡ cơ hội."
Đồng Lai lúc này mới mở miệng, nói Đồng Khứ chèn ép mình, cậu ấy muốn sang chỗ Khương Lê làm nhưng lại sợ bị mắng là phản bội sư môn. Cậu thiếu niên uất ức đến phát khóc, không hiểu tại sao Đồng Khứ lại gây khó dễ cho mình, cũng không hiểu tại sao sư phụ vốn luôn công bằng mà giờ thấy cậu ấy bị sư đệ bắt nạt lại chẳng nói Đồng Khứ lấy một câu, khiến Đồng Khứ càng thêm quá quắt.
"Đồng Khứ thành con rể sư phụ rồi, nó bắt nạt em, sư phụ cũng coi như không thấy. Sư tỷ Tú Tú cũng chê em vụng về không thích em. Em ở Trân Vị Lâu thấy ngột ngạt quá."
Trong nguyên tác, Đồng Lai bị Đồng Khứ bắt nạt thậm tệ, cuối cùng oán hận cả sư phụ mình. Quán ăn riêng của Khương Lê sắp khai trương, cũng đang thiếu nhân lực. Đồng Lai có nền tảng lại thật thà, là một lựa chọn không tồi.
Khương Lê nói: "Hôm nay là ngày vui của sư tỷ và sư đệ cậu. Đợi tiệc đính hôn xong, tiễn hết khách khứa, tôi sẽ thưa chuyện với Chú. Nhưng cậu không được nói là chính cậu có ý định này, nghe rõ chưa?"
Cậu thiếu niên rất vui mừng nhưng lại lo lắng bị dị nghị, bị người ngoài chửi là kẻ phản đồ.
Khương Lê bảo cậu ấy lo xa quá: "Đều cùng một Tổ Sư cả. Tôi mà mở lời thì Chú sẽ đồng ý thôi."