Thiên Kim Thật Là Đại Lão Mãn Cấp

Chương 17: Cô thật sự hiểu

Trước Sau

break

“Nhìn không hiểu thì cứ nói không hiểu đi, người từ tỉnh lẻ tới chưa thấy qua đồ quý, ai cũng hiểu cả. Giờ lại đổi giọng nói không thích, đúng là nực cười…”

“Tôi nói thích bức tranh này lúc nào?”

Giọng nói của Thẩm Thanh điềm đạm, không một chút hoang mang. Ánh mắt cô lướt một vòng quanh phòng, bình tĩnh mà ung dung.

Triệu Thục Nghi lập tức mất hết khách khí ban đầu, buột miệng nói: “Vậy sao vừa bước vào, cháu lại nhìn chằm chằm bức tranh đó?”

“Đúng vậy, không thích thì nhìn làm gì?” Lê Cảnh Dục hùa theo.

Chú hai Lê  tuy không nói gì, nhưng ánh mắt ông ta rõ ràng cũng mang ý tứ như thế.

Lê Ưu Ưu dùng giọng trà xanh nói: “Không hiểu cũng không sao đâu, cậu hai và mợ hai chỉ có ý tốt thôi, em gái Thanh Thanh đừng ngại. Mọi người sẽ không chê cười em đâu, nhưng...”
Cô ta dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Tác phẩm của Đại sư Đổng là có một không hai đó, em gái đừng vì sĩ diện mà nói là không thích. Đây là tác phẩm nghệ thuật mà biết bao người cầu cũng không được, không thể khinh nhờn đâu.”

Từng câu của cô ta đều lễ độ, mà từng câu lại đạp một bước lên mặt Thẩm Thanh.

Lê Lạc vừa định mở miệng thì bị Thẩm Thanh đặt tay lên mu bàn tay ngăn lại.

Thẩm Thanh bình thản, giọng nhẹ như nước: “Cô hiểu đến vậy, chẳng lẽ nhìn không ra đây là tranh giả sao?”

“Giả? Giả ư?” Triệu Thục Nghi cau mày, không vui: “Không thể nào, cháu đừng nói bậy.”

Giờ trong mắt bà ta, ấn tượng về Thẩm Thanh đã tụt xuống đáy.
Cái gì cũng dám nói, không có lấy chút gia giáo nào!
Không hiểu sao anh cả chị dâu lại đem một đứa như thế về nhà, chẳng khác nào tự bôi tro trát trấu lên mặt.
Vẫn là Ưu Ưu hiểu chuyện hơn nhiều.

“Đúng đó Thanh Thanh, không hiểu thì thôi, đừng có ra vẻ.”

Lê Ưu Ưu cười khẽ trong lòng: Đúng là đồ ngốc! Đến cả tranh của Đại sư Đổng cũng dám phán bừa, lần này xem ai còn bênh vực nó nữa. Tốt nhất là khiến họ tống nó trở lại Dung Thành cho rồi!

Thẩm Thanh thấy rõ từng tia ác ý trên mặt hai người. Đáng tiếc... họ sắp thất vọng rồi.

Cô giơ tay chỉ vào bức tranh: “Mỗi tác phẩm của Đại sư Đổng đều có ký hiệu riêng ở góc trái bên dưới. Dùng lửa soi sẽ hiện ra một đóa sen. Thật hay giả, thử là biết.”

Lê Ưu Ưu cười nhạt: “Em gái Thanh Thanh, thế này là không đúng rồi. Tác phẩm của đại sư sao có thể tùy tiện đem ra thử? Nếu lỡ hư thì ai chịu trách nhiệm?”

Lê Cảnh Dục vội gật đầu: “Đúng đó! Đúng là ác độc, thà hủy tranh chứ không muốn cho chị Ưu Ưu!”

Triệu Thục Nghi cũng không tán thành: “Đại sư Đổng là danh họa sơn thủy quốc tế, đây là tác phẩm thời kỳ đầu của ông ấy, hiện nay ông ấy nghỉ hưu. Giá trị của nó đâu thể tính bằng tiền, đừng có hồ đồ quá mức.”

Chỉ có chú hai Lê, người am hiểu hội họa nhất trong phòng là im lặng.
Vì những gì Thẩm Thanh nói, ông ta đã từng nghe qua, nếu cô thật sự không hiểu gì, làm sao có thể miêu tả chính xác đến thế? Ánh mắt ông ta dần dần hiện vẻ kinh ngạc.

Lẽ nào... cô thật sự hiểu về tranh?

Từ lúc Thẩm Thanh nói ra “đóa sen”, ông ta đã tin ba phần.

Lê Thần Niên đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm bàn khẽ vang “cạch” một cái.
Ông ngẩng lên, ánh mắt lạnh nhạt đảo qua đám người chi hai: “Con gái tôi không nói bừa. Nếu hỏng, tôi chịu.”

Lê Thần Niên đã lên tiếng, ai dám phản đối nữa?

Hai người hầu cẩn thận mở tranh ra, quản gia cầm nến, đưa đến góc trái dưới như Thẩm Thanh chỉ.

Không khí trong phòng như ngưng đọng, ai nấy đều nín thở, lo lắng tột độ.

Dù là người không nói gì, trong lòng cũng thầm oán cô chiêu mới này… Không biết thì thôi, sao lại nói bừa!
Bức tranh này giá trị cả tỷ bạc, nếu cháy hỏng thì biết lấy gì mà đền?

“Cẩn thận chút, đừng làm hỏng tranh của tôi!” Triệu Thục Nghi lo sốt vó. Bà ta vốn chẳng tin lời Thẩm Thanh, cái gì mà dấu ấn hoa sen chứ, chắc là nó nói liều để giữ mặt mũi thôi. Thật không biết anh cả nghĩ gì mà cứ hùa theo nó!

Lê Ưu Ưu cũng không rời mắt.

Mười mấy phút trôi qua, bức tranh vẫn phẳng lì, chẳng hiện ra thứ gì cả.

Đúng như cô nói  không có hoa sen nào hết.

Lê Lạc mỉm cười, giọng nhàn nhạt: “Thím hai, e là có người đã lừa thím rồi.”

Anh ấy quay sang nhìn Lê Ưu Ưu, dùng ánh mắt chứa đầy ẩn ý: “Xem ra, người không hiểu mà còn làm ra vẻ, chính là cô.”

Mặt Lê Ưu Ưu nóng rát, như bị tát giữa đám đông.

Triệu Thục Nghi vẫn không tin, vội nói: “Không thể nào, chắc con bé này chỉ nghe đồn vớ vẩn thôi, trên đời nào có cái gọi là dấu hoa sen!”

Thẩm Thanh khẽ cong môi: “Cháu nhớ không nhầm thì bức sơn thủy thật đã được nhà họ Lục mua vài năm trước rồi. Nếu thím hai  không tin, có thể đến đó xem.”

Treo một bức giả ở nhà, chẳng khác nào khiến các bức thật khác đều mất giá trị.
Nếu không nể mặt bố mẹ Lê, cô đã chẳng buồn nhắc.

Đáng tiếc, người ta lại chẳng biết ơn.

Triệu Thục Nghi cứng họng, nhà họ Lục là ai chứ? Có phải muốn đến xem là xem được đâu! Rõ ràng Thẩm Thanh cố tình nói vậy, biết họ chẳng dám đi hỏi.

Bà ta còn đang định phản bác, thì quản gia tiến vào, cúi đầu bẩm: “Bà chủ, ngoài cửa có hai người tự xưng là đến từ nhà họ Thẩm ở Dung Thành.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc