Thiên Kim Thật Là Đại Lão Mãn Cấp

Chương 16: Cô út nhà họ Lê không thể chịu thiệt

Trước Sau

break

“Lê Cảnh Dục, cậu to gan lắm đấy. Vậy có phải ngay cả anh trai như tôi, cậu cũng không thèm nhận?” Giọng Lê Trác lạnh như băng, không mang chút cảm xúc, lại khiến người nghe rợn tóc gáy.

Không khí trong phòng tức khắc đông cứng lại.

Lê Cảnh Dục toàn thân cứng đờ, vẻ kiêu ngạo trên mặt nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi len lỏi nơi đáy mắt: “Anh… anh cả, em... em không có ý đó.”

“Thế là ý gì?”Giọng Lê Trác bình thản, nhưng ánh mắt lại như lưỡi dao.

Mồ hôi lạnh từ gáy Lê Cảnh Dục trượt xuống. Cậu ấy há miệng, ấp úng hồi lâu, cuối cùng chẳng dám nói thêm nửa lời.

Bầu không khí căng đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Thím hai - Triệu Thục Nghi nhanh chóng đứng ra hòa giải, nói: “Cảnh Dục đúng là nói năng không biết chừng mực, trách tại vợ chồng thím nuông chiều nó quá.”
Bà ta vội vàng mỉm cười, quay sang Thẩm Thanh: “Thanh Thanh à, nếu cháu thích bức tranh kia, thím hai tặng cháu luôn, coi như quà gặp mặt. Để lát nữa thím cho người mang sang cho cháu.”

Triệu Thục Nghi vốn không muốn xích mích với chi chính.
Dù sao toàn bộ quyền lực trong Lê Thị đều nằm trong tay họ, có giận đến mấy cũng không thể đắc tội. 

Vả lại bức tranh kia là người khác tặng, nghe nói là từ Dung Thành gửi tới, bà ta cũng chẳng mấy để tâm.

Ai ngờ, Lê Cảnh Dục lại bật dậy: “Không được! Bức đó chị Ưu Ưu rất thích, con muốn tặng cho chị ấy!”

Không khí trong phòng bỗng chốc trầm xuống.
Sắc mặt Lê Thần Niên và Lâm Nhã Quân đều trở nên u ám, khiến Triệu Thục Nghi chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.

Bà ta lúng túng cười gượng, vừa xấu hổ vừa tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Lê Ưu Ưu là cô gái mà bà ta thương như con ruột, từ nhỏ đã xem như bảo bối. So với cô cháu gái mới trở về này, đương nhiên bà ta thiên vị hơn.
Nhưng hôm nay là ngày đầu Thẩm Thanh ra mắt họ hàng, nếu để mất mặt trước mặt chi chính, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

“Cái thằng ranh này...”
Bà ta đang định kéo con trai về, thì Lê Ưu Ưu chợt đứng lên, dáng vẻ yếu mềm mà khéo léo, nói: “Không sao đâu, thím hai. Nếu Thanh Thanh thích, thì nhường cho em ấy đi. Cảnh Dục chỉ sợ cháu bị ấm ức thôi, cháu ổn mà.”
Cô ta khẽ cắn môi, mắt hoe đỏ, gượng cười như thể đang cố tỏ ra rộng lượng.

Một màn này rơi vào mắt người ngoài, chẳng khác nào cô em gái vừa trở về đang bắt nạt người hiền lành.

Triệu Thục Nghi càng nhìn càng thương, lòng thiên vị lệch càng sâu: Vừa về đã khiến Ưu Ưu ấm ức, đúng là con nhà quê chẳng biết chừng mực gì cả.

Giữa lúc không khí ngột ngạt đến cực điểm, một giọng nam trầm khàn vang lên:

“Cô út nhà họ Lê muốn gì chẳng có. Ai nói em ấy phải đi tranh đồ người khác?”

Lê Lạc dựa người lên sofa, thản nhiên giơ tay khoác lên vai Thẩm Thanh, thái độ ung dung lại mang theo khí thế bảo vệ rõ rệt.

“Em gái cháu trở về không phải để chịu thiệt thòi. Thím hai nói coi có đúng không?”

Câu nói tưởng như nhẹ nhàng, lại khiến sắc mặt Triệu Thục Nghi và Lê Ưu Ưu đồng loạt sượng trân

Lê Ưu Ưu siết chặt bàn tay, trong mắt thoáng qua tia ghen tức. Cô ta hiểu quá rõ ý trong lời Lê Lạc, đây chẳng phải ngầm nói rằng người bị ấm ức không phải cô ta, mà là Thẩm Thanh.

Triệu Thục Nghi cố giữ nụ cười, nhưng môi đã hơi run: “Là thím sơ suất. Thôi thế này đi, để Ưu Ưu sang phòng làm việc của chú hai cháu chọn một bức khác, còn bức này tặng cho Thanh Thanh.”

Chú hai lập tức phụ họa: “Đúng đấy. Phòng làm việc của chú có không ít tác phẩm của các họa sĩ nổi danh, tuy không bằng bức sơn thủy kia, tác phẩm của đại sư Đổng, nhưng cũng đều là hàng quý hiếm. Ưu Ưu cứ chọn tùy thích.”
Ông ta quay sang cười với Thẩm Thanh: “Thanh Thanh có mắt nhìn đấy, bức đó là chú mới sưu tầm được, hàng thật của Đại sư Đổng, rất hiếm.”

Lê Cảnh Dục nghe xong tức đến nghiến răng: Rõ ràng cô ta là người ngoài, vậy mà cả nhà lại đua nhau bênh vực!

Cậu ấy không nhịn được bật ra tiếng cười lạnh: “Con mắt tốt quá nhỉ, chắc ngay cả họ Đổng là ai cũng không biết đâu.”

“Câm miệng!”
Chú hai đập mạnh xuống bàn, giọng giận dữ: “Nói thêm một câu nữa xem!”

Cậu ấy cúi gằm đầu, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự không phục.

Không để ai kịp nói gì thêm, Thẩm Thanh chậm rãi mở miệng, giọng điềm tĩnh đến lạ: “Ai nói cháu thích chứ?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc