Chương 3: Em chỉ có thể là của anh.
Lúc đi tới nhà hàng, Tô Mộc Nhã cười yếu ớt ngoan ngoãn ngồi ở phía đối diện người đàn ông, không kiêng nể gì để lộ ra cảnh xuân trước ngực mình với người đàn ông.
Cô có thể nhìn thấy đôi mắt càng ngày càng nóng bỏng của người đàn ông, cùng khát vọng vội vàng.
Cô thích nhất là nhìn người đàn ông lộ ra ánh mắt như vậy, nhìn thấy khiến cho tâm tình cô cũng thoải mái.
Làn da của cô vốn trắng nõn, ngồi dưới ánh đèn lại càng nổi bật, cả người giống như được mạ lên một tầng ánh sáng.
Trên làn da trắng nõn kia còn ửng màu hồng nhạt nhàn nhạt, duy mỹ mà không mất đi thanh thuần, quả thực xinh đẹp đến mức làm cho người ta không dời được tầm mắt.
Thẩm Cẩn Dục chỉ cảm thấy lồng ngực hơi nóng lên, giống như xuyên thấu qua cô nhìn thấy ai đó.
Tô Mộc Nhã nhìn người đàn ông có ánh mắt như vậy, cười lạnh một chút, sau đó phát hiện một ánh mắt khác dừng lại ở trên người cô, cho nên cô trực tiếp đi về hướng toilet.
Ngay tại thời điểm cô vừa đi đến toilet, một thân ảnh từ sau lưng xuất hiện, trực tiếp giam cầm cô ở góc tường.
"Nhanh như vậy đã thông đồng với người khác, hả?"
Người phụ nữ này, quả nhiên làm cho người ta chán ghét.
Tô Mộc Nhã cảm thụ được hô hấp cực nóng gần trong gang tấc, cười cười nhìn về phía gương, khuôn mặt tuấn mỹ của người đàn ông lộ ra không hề bỏ sót.
Cô nhẹ nhàng vặn vẹo mông mình, tùy ý vuốt ve eo bụng anh.
"Thì anh không cần người ta, tự nhiên có người nguyện ý muốn người ta, chẳng lẽ người ta còn phải một mực chờ anh sao?"
"Em thấy Thẩm Cẩn Dục lịch sự, rất thích hợp với em."
Giọng nói của người phụ nữ dịu dàng quyến rũ mà tràn đầy phong tình, chỉ mới nghe giọng nói kiều mỵ của cô cũng làm cho người ta nhịn không được muốn cứng rắn.
Lệ Thịnh Thiên lại một lần nữa nghi ngờ sự tự chủ của mình, lúc trước đối với Uyển Tình anh cũng có du͙© vọиɠ, nhưng cho tới bây giờ đều không đạt tới trình độ này.
Anh giam cô thật sâu trong lòng, mở miệng cảnh cáo, "Không được, em chỉ có thể là của anh."
Ở trong nhà vệ sinh nữ, bị một người đàn ông tuấn mỹ vô song giam cầm ở góc tường, còn muốn nói em chỉ có thể là của tôi.
Tình tiết như vậy thoạt nhìn cũng rất chuẩn phim thần tượng, nhưng trong lòng Tô Mộc Nhã lại cực kỳ rõ ràng, chẳng qua là do ham muốn chiếm hữu của đàn ông phát tác mà thôi.
Anh ta chẳng qua là không muốn cô mang khuôn mặt giống như người anh yêu ở cùng một chỗ với người khác mà thôi.
Cô nhẹ nhàng xoay người ôm lấy vòng eo cứng rắn của người đàn ông, "Anh trai không khỏi quá đáng chứ, anh không yêu em, còn không cho người khác yêu em?"
Lệ Thịnh Thiên nhìn đôi môi khép hờ của cô gái, đột nhiên nhớ tới hình ảnh cô gái này ngày hôm qua ghé vào người mình.
Bộ ngực sữa của cô nửa trần trụi, trắng nõn mà to tròn, da^ʍ đãиɠ xoay tròn ở trước mặt anh, cùng với mùi thơm cơ thể trên người cô gái tràn vào xoang mũi, quả thực không có chỗ trốn.
Bàn tay nhỏ bé yếu ớt không xương của người phụ nữ vuốt ve trên dưới thắt lưng của anh, cơ hồ mỗi một chút đều xoa bóp đến điểm mẫn cảm của anh, làm cho anh không cách nào khắc chế muốn đắm chìm trong đó.
Anh rõ ràng ngay tại khác người phụ nữ đưa tay tiến vào anh đã đẩy cô ra, nhưng khi nửa đêm nằm mơ, trong mộng lại là hình ảnh cô lắc lư ở trên người mình.
Cô một bên cưỡi ở trên gậy thịt của mình, một bên hôn môi, mi, mắt, vành tai của mình, cặp con ngươi đạm mạc kia tràn đầy thâm tình nhìn chằm chằm anh, phảng phất đã sớm hãm sâu trong đó không thể tự kiềm chế.
Anh cực kỳ sung sướиɠ nhận thức được hết thảy như vậy, hưởng thụ tiếng người phụ nữ thấp giọng thở hổn hển và rêи ɾỉ, gần như lại càng thêm điên cuồng rong ruổi trên người cô.
ŧıểυ huyệt của người phụ nữ chặt chẽ mà mềm mại, mỗi lần tiến vào đều có thể làm cho anh vui vẻ thoải mái, không thể tự khống chế.
Cô một lần lại một lần ở dưới thân anh rêи ɾỉ thở hổn hển, phóng đãng vô cùng, nhưng cũng chọc cho trong lòng anh rung động, thấm tận xương tủy.