Thất Tiêu - Anh Trai Xấu Xa

Chương 8: Điềm báo (3)

Trước Sau

break

Khi Giang Trầm về đến nhà đã là gần mười hai giờ.

Từ Ngộ Vãn không gọi điện thoại nói với anh rằng mình đang chờ anh. Chờ đến khi Giang Trầm về nhà thì đã nhìn thấy cô gái nhỏ đang ôm chân ngồi trước cửa nhà mình.

Giang Trầm nhíu mày, mặc dù giọng nói của anh vẫn lãnh đạm như vậy, nhưng lại không phải rất bình tĩnh.

“Từ Ngộ Vãn.”

Anh gọi cô.

Từ Ngộ Vãn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe.

Đèn ngoài hành lang không sáng, xung quanh rất tốt, nhưng cho dù trong hoàn cảnh tối tăm như vậy thì thị lực của Giang Trầm vẫn rất tốt. Anh ngay lập tức nhìn thấy gương mặt sưng đỏ và hai mắt đẫm lệ của cô.

Anh ngồi xổm xuống, ôm cô đứng dậy. Giang Trầm nhìn thấy dấu tay in rõ trên má cô thì ánh mắt vẫn không nhìn ra cảm xúc như thế, nhưng Từ Ngộ Vãn lại có thể cảm nhận được tâm trạng của anh không tốt: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Từ Ngộ Vãn không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tống Khê Nhiên nói anh đã lên giường với cô ta, chuyện này là thật sao?”

Ánh mắt của Giang Trầm bỗng nhiên lạnh xuống.

“Tống Khê Nhiên đánh.”

Anh lại gần cô, ngửi thấy mùi cà phê trên người cô thì giọng nói càng lạnh hơn: “Cô ta đổ cà phê lên người em.”

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên một tiếng, là âm báo tin nhắn. Giang Trầm không quan tâm, trực tiếp xoay người ôm lấy Từ Ngộ Vãn, đưa cô vào trong phòng.

Mùi hương trên người Giang Trầm rất dễ chịu, Từ Ngộ Vãn không biết trên người anh có bao nhiêu loại mùi, có lẽ có mùi hoa, có lẽ có mùi rượu, có lẽ có mùi thuốc khử trùng của bệnh viện.

Nhưng Từ Ngộ Vãn lại nghĩ tới chuyện Giang Trầm tăng ca đến tận bây giờ, chắc chắn không thể nào uống rượu, đây chắc chỉ là ảo giác của cô.

Má trái của cô đau đớn, giống như bị kẹp than nóng làm bỏng rồi lại tạt nước ớt vào. Thế nhưng điều kỳ quái là khi Giang Trầm ôm cô thì cô không hề khóc, chỉ cố chấp hỏi: “Anh và Tống Khê Nhiên đã lên giường với nhau thật à?”

Thế là cô đã nhìn thấy được Giang Trầm nhíu mày. Anh cúi đầu nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, sau đó nhanh chóng di chuyển tầm mắt, giống như nhìn thấy thứ mình không muốn nhìn thấy vậy. Anh không trả lời câu hỏi của cô, chỉ đặt cô lên sô pha, sau đó lại đi đến tủ lạnh lấy đá chườm cho cô.

Động tác của Giang Trầm rất nhẹ nhàng, giống như đối đãi với một con búp bê dễ vỡ. Điều này khiến cho Từ Ngộ Vãn cảm thấy anh thực sự trân quý mình, nhưng cô biết đây chắc chắn chỉ là ảo giác của cô.

Cô cúi đầu nhìn Giang Trầm.

Anh mím chặt môi, trong mắt lộ ra vẻ không hài lòng, nhưng lại vô cùng chuyên chú.

Từ Ngộ Vãn nhìn một chút, cảm thấy nước mắt lại sắp trào ra. Cô vội vàng nhìn sang chỗ khác.

Giang Trầm chườm đá xong cho cô thì đi cất đồ, sau đó nói với cô: “Đi tắm trước đi.”

Từ Ngộ Vãn khẽ gật đầu, cô cũng không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn đi vào phòng tắm tắm rửa.

Ngay khi cô đóng cửa phòng tắm lại thì sắc mặt của Giang Trầm lạnh xuống triệt để.

Anh lấy điện thoại di động ra, nhìn tin nhắn vừa mới được gửi đến. người gửi là [Văn phòng thám tử tư nhân INMO], nội dung là một tấm ảnh, chính là ảnh Tống Khê Nhiên đổ cà phê lên người Từ Ngộ Vãn.

Từ Ngộ Vãn trong bức ảnh mặt mũi mờ mịt luống cuống, hai mắt đỏ bừng, cà phê chảy từ đỉnh đầu xuống váy của cô. Cô đứng yên tại chỗ, giống như vô cùng sợ hãi và hoảng loạn, chật vật không chịu nổi.

Giang Trầm nắm chặt điện thoại, xoay người đi ra cửa.

Không bao lâu, ngoài hành lang truyền đến tiếng vang ầm ầm, giống như có thứ gì đó bị đập mạnh xuống đất, phát ra những âm thanh vỡ vụn.

Thang máy chậm rãi khép lại, Giang Trầm sắc mặt âm lãnh đứng trong thang máy, mà ngoài cửa chỉ còn một chiếc điện thoại di động vỡ nát.

...

12: 30.

Nhà của Tống Khê Nhiên nghênh đón một vị khách không mời mà đến.

Cô ta mở cửa ra, người tới là Giang Trầm.

Tống Khê Nhiên không sống cùng cha mẹ mà dọn ra ngoài ở riêng. Thế nên khi nhìn thấy Giang Trầm có thể tìm tới nhà riêng của mình, cô ta vô cùng kinh ngạc, nhưng trái tim cũng vì anh mà đập loạn nhịp.

Tống Khê Nhiên giơ tay vuốt tóc, thẹn thùng mời Giang Trầm vào nhà.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, Giang Trầm lập tức tóm chặt lấy cổ tay Tống Khê Nhiên, ép chặt cô ta vào tường.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, gương mặt của Giang Trầm gần như kề sát vào cô ta. Tống Khê Nhiên có thể ngửi thấy mùi thơm và cảm nhận được khí lạnh trên người anh, cô la lập tức cảm thấy mặt mũi nóng bừng. Cô ta ngượng ngùng cúi đầu: “Giang Trầm... Như thế này có phải là quá nhanh rồi không?”

Giang Trầm không nói chuyện, chỉ vươn tay nâng mặt cô ta lên. Ngoài miệng Tống Khê Nhiên nói quá nhanh, nhưng trong lòng lại hoàn toàn không từ chối chuyện này. Vào thời khắc đó, cô ta tưởng Giang Trầm muốn hôn mình thật, cảm giác như Giang Trầm thực sự thích cô ta rồi.

Thế nhưng, Giang Trầm lại không hề tới gần cô ta, chỉ nắm cằm cô ta, lạnh lùng nói: “Cô động vào em gái tôi?”

Tống Khê Nhiên sửng sốt, lập tức phản ứng lại được, thì ra anh đến đây để hỏi tội: “Anh đến là vì chuyện này?”

Cô ta lập tức nói: “Là do ŧıểυ Vãn nói năng lỗ mãng trước, em không kiềm chế được nên mới vô tình làm đổ ly cà phê, em cũng không muốn cà phê văng lên người ŧıểυ Vãn. Giang Trầm, anh cũng biết em rất yêu thương ŧıểυ Vãn mà, em làm sao có thể cố tình làm tổn thương đến con bé được? Có phải ŧıểυ Vãn đã nói gì với anh khiến anh hiểu lầm không? Em có thể giải thích...”

Giang Trầm lạnh lùng ngắt lời cô ta: “Cô có biết là tôi ghét nhất chuyện gì không? Tôi ghét nhất người ngoài gọi cô ấy là ŧıểυ Vãn.”

Tống Khê Nhiên sửng sốt, bàn tay Giang Trầm tăng thêm sức lực, giống như muốn bóp nát cằm cô ta. Cô ta cảm thấy đau đớn vô cùng, nhưng lại không có cách nào tránh thoát, chỉ có thể đau đớn đến mức gương mặt vặn vẹo.

Giang Trầm vẫn chưa dừng tay lại, ánh mắt của anh từ lạnh lùng khinh miệt chuyển thành âm trầm đáng sợ, trên mặt còn lộ ra một nụ cười lạnh, đây là biểu cảm chưa từng thấy trên gương mặt anh.

“Cô Tống, tôi nói cho cô biết” Ngón tay của anh lại tăng thêm sức lực, giọng nói lạnh đến cực điểm, khiến cho Tống Khê Nhiên cảm thấy không sao thở nổi. Nhìn anh giống như Tu La tới từ địa ngục, gằn ra từng chữ: “Ai cho cô lá gan mà cô dám động vào cô ấy, hả?”

Anh hất mạnh cô ta ra, lui lại nửa bước, tiện tay rút khăn ra lau sạch sẽ từng kẽ ngón tay mình.

Bàn tay của Giang Trầm rất đẹp, mảnh khảnh thon dài, trắng nõn như ngọc. Bình thường, khi anh chạm vào Từ Ngộ Vãn, hoặc là ôm lấy cô thì đều cảm thấy vô cùng dễ chịu, nhưng chỉ cần chạm vào người phụ nữ khác là anh lại cảm thấy dơ bẩn không thôi.

Cằm của Tống Khê Nhiên bị bóp đến xanh tím. Cô ta đau đớn chảy đầy mồ hôi, nước mắt nước mũi giàn dụa, không tin được mà nhìn Giang Trầm: “Giang Trầm, anh có ý gì? Anh đừng quên là chú Từ hi vọng hai chúng ta kết hôn với nhau, thế mà anh lại có thể đối xử với em như vậy? Sao anh dám đối xử với em như vậy!”

Giang Trầm lau tay xong thì đút khăn tay vào túi quần. Nghe thấy cô ta nói như vậy, anh cười khẩy một tiếng, giống như nghe được một chuyện cười vậy. Ánh mắt của anh lạnh lùng vô cùng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười. 

Nụ cười này của anh rất đáng sợ, giống như một tên sát nhân biến thái vậy.

Bàn tay của anh sạch sẽ và thon dài, nếu như anh cầm dao mổ thì con dao đó cũng lập tức biến thành một tác phẩm nghệ thuật.

Dùng tác phẩm nghệ thuật để giết người lúc nào cũng là hoàn mỹ nhất.

Tống Khê Nhiên thề, khi Giang Trầm cười như thế, cô ta thực sự đã nhìn thấy sát khí ẩn giấu trong đôi mắt màu đen của anh.

Đến lúc này cô ta mới hiểu được, rốt cuộc mình đã trêu chọc một người như thế nào.

Trong lòng Tống Khê Nhiên tràn đầy sợ hãi.

Giọng nói của Giang Trầm vẫn luôn lạnh lùng như thế, nhưng bây giờ trong mắt Tống Khê Nhiên lại giống như giọng nói chui ra từ lòng đất.

“Hồi trung học có người theo dõi ŧıểυ Vãn, cô có biết bây giờ người đó thế nào không?”

Trong mắt Giang Trầm lộ ra sự tàn nhẫn và sát ý: “Từ trước đến nay, tôi đều chưa từng bỏ qua bất cứ kẻ nào dám làm tổn thương đến ŧıểυ Vãn. Cô Tống, cô cảm thấy tôi sẽ trừng phạt cô như thế nào đây?”

Tống Khê Nhiên trợn trừng mắt, trong lòng cảm thấy sợ hãi vô cùng. Giang Trầm mặc một chiếc áo sơ mi trắng, sắc mặt cũng gần như tái nhợt, cả người tản ra khí chất cấm dục. Thế nhưng, Tống Khê Nhiên lại cảm thấy sợ hãi đến tột cùng.

Cô ta không nhịn được mà bật khóc, run rẩy dựa sát vào tường: “Xin... Xin lỗi, em không biết anh yêu cô ta nhiều như thế...”

Nói xong, cô ta lập tức giật mình: “Anh yêu cô ta... Anh biết... Anh biết cô ta yêu anh... Anh...” Cô ta dừng lại một chút, ánh mắt càng thêm hoảng loạn, giống như đang nghĩ đến một chuyện vô cùng buồn nôn. Gương mặt cô ta vặn vẹo: “Anh... Hai người... Từ Ngộ Vãn căn bản không phải là yêu đơn phương... Anh...”

Anh cũng yêu em gái ruột của mình...

Nhưng cô ta còn chưa nói xong câu này thì Giang Trầm đã đi tới. Anh đột nhiên nâng tay lên vuốt ve gương mặt cô ta, còn ôn nhu vén mái tóc buông xõa của cô ta ra sau tai.

Nếu như Từ Ngộ Vãn nhìn thấy bộ dáng này thì chắc chắn sẽ lại ghen. Bởi vì Giang Trầm chưa từng nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng như thế, dịu dàng đến mức giống như chứa đựng tình cảm sâu nặng.

Thế nhưng, Tống Khê Nhiên nhìn thấy thì lại sợ đến mức toàn thân cứng đờ.

“Ồ, bị cô phát hiện ra mất rồi, phải làm thế nào bây giờ đây? Cô Tống?”

Anh nâng tay đặt lên trán, lông mày, mắt, mũi, miệng cô ta. Anh cởi cúc tay áo ra, để lộ ra vết sẹo trên cổ tay. Sau khi tháo băng gạc, có thể nhìn thấy rõ ràng đó không phải là vết thương do dao giải phẫu vô tình quệt phải như anh nói với Từ Ngộ Vãn. Cổ tay anh chằng chịt những vết thương, hơn nữa, mỗi vết cắt đều rất sâu, có những vết cắt còn chưa khép miệng lại được. Tống Khê Nhiên đứng gần anh như vậy, gần như có thể ngửi thấy mùi máu tươi thoang thoảng. Những vết thương chồng chất lên nhau như thế, nhưng chủ nhân của nó lại hoàn toàn không để ý, thậm chí còn lộ ra vẻ đáng tiếc: “Chậc chậc, một gương mặt đẹp như thế này...” Sau đó, anh lại ghé sát vào tai cô: “Một bộ da đẹp như thế này.”

Anh khẽ cười thành tiếng, tiếng cười vô cùng quyến rũ, nhưng trong đêm tối lại vô cùng quỷ dị. Anh dường như thở dài, dáng vẻ vô cùng tiếc nuối: “Tiếc quá, nhưng mà vẫn phải lột ra thôi.”

...

Khi Giang Trầm trở về nhà thì Từ Ngộ vãn vẫn ngồi trên ghế sô pha. Cô cúi đầu ôm lấy đầu gối, là một tư thế không có cảm giác an toàn.

Trong phòng khách chỉ mở một ngọn đèn nhỏ, thân thể gầy guộc của cô gần như bị nuốt chửng trong bóng tối.

Nghe thấy có tiếng mở cửa, cô nhanh chóng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Giang Trầm thì Từ Ngộ Vãn vô thức mỉm cười với anh, nhưng cười còn khó coi hơn khóc.

Giang Trầm đã một lần nữa khôi phục lại dáng vẻ thanh lãnh yên lặng kia, cúc tay áo cũng cài lại đàng hoàng. Nếu như Từ Ngộ Vãn chú ý một chút thì có thể nhìn thấy cổ tay anh lại một lần nữa quấn băng gạc.

Từ Ngộ Vãn nhìn anh một lúc mới lên tiếng: “Anh, anh trở về rồi à? Em còn tưởng anh đi rồi, đêm nay sẽ không ở đây.”

Giọng nói của cô tràn đầy sự yếu ớt và cẩn thận, không còn dáng vẻ kiêu ngạo rực rỡ như trước nữa. Từng có lúc cô tỏa ra khí chất xinh đẹp và cao quý, giống như khổng tước mỹ lệ, khiến cho bao nhiêu người chạy theo như vịt.

Thế nhưng bây giờ cô lại có bộ dáng như vậy.

Đều bởi vì Giang Trầm.

Giang Trầm đau lòng rồi.

Anh đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt cô. Tầm mắt của hai người chạm nhau, Giang Trầm yên lặng sờ lên gương mặt vẫn còn sưng của cô, hơi nghiêng đầu, ngậm lấy đôi môi cô.


 

break

Báo lỗi chương