Thập Niên 90: Sống Lại Làm Học Bá

Chương 41: Cạnh tranh cùng ngành

Trước Sau

break

Vào ngày khai giảng của trường Nhất Trung huyện Kính Đàm, chú út tổ chức một nhóm bạn đứng ở cổng trường, lần lượt phát tờ rơi cho học sinh đi ngang qua. Trên tờ giấy đỏ in tên quán cơm, địa chỉ và các món ăn của quán.

Học sinh cầm tờ rơi đều cảm thấy mới mẻ, thi nhau nói sẽ đến xem thử.

Mười giờ sáng, quán cơm sau khi chuẩn bị xong liền đốt pháo khai trương. Khi dải lụa đỏ được vén lên, dòng chữ mạ vàng trên bảng hiệu — “Quán Cơm Thanh Xuân” — hiện ra, khiến người vây quanh không khỏi tán thưởng một tiếng "Hay!"

Vì ba Phương là cán bộ nhà nước, không thể kinh doanh riêng nên quán nhỏ này được mở dưới danh nghĩa của mẹ Phương.

Ngày đầu khai trương, người đến xem náo nhiệt thì nhiều, người ăn lại chẳng bao nhiêu. Tuy buổi trưa có khá nhiều học sinh đến nếm thử, cũng thấy cơm ngon, nhưng liên tục hai ba ngày sau, số lượng học sinh lại càng ngày càng ít.

Mợ cả thấy đồ ăn thừa thì đau lòng lắm, nhưng mỗi ngày chỉ trông cậy vào mấy người họ dọn dẹp đồ thừa, lâu dần ai cũng ăn không nổi.

Tan học, Phương Thanh đến quán tìm hiểu tình hình, cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề.

“Mẹ, mỗi lần mẹ múc bao nhiêu đồ ăn cho khách?”

Mẹ Phương hồi tưởng một chút: “Chắc khoảng nửa muôi mỗi món, nếu là món thịt thì ít hơn một chút. Sao thế, có gì không ổn à?”

Phương Thanh thở dài: “Mẹ, múc vậy là ít quá rồi. Giá mình đưa ra không rẻ, làm vậy người ta sẽ không muốn ăn tiếp đâu.”

Nhưng mẹ Phương lại cho rằng giá cả không thể quá thấp. Cuối cùng đôi bên giằng co không ai chịu nhường, Phương Thanh nghĩ ra một ý mới:

Giảm giá, nhưng đổi thành bán theo suất ăn, mỗi phần ngoài món chính còn thêm một bát canh miễn phí, món ăn kèm tự lấy. Đồng thời vì học sinh không muốn chờ lâu trong quán, cô đặt một lô hộp cơm, cho ra mắt nhiều loại cơm phủ sốt tiện lợi để học sinh mua mang đi.

Nhưng vì lần đầu ăn thử không hài lòng, nhiều học sinh không muốn quay lại. Ngoài vài khách quen trở lại, lượng khách vẫn rất ít. Những quán cơm xung quanh thấy thế đều cười thầm, đã biết ngay bọn họ không làm ăn được, lần này họ có thể yên tâm rồi, chắc không bao lâu nữa quán này cũng phải đóng cửa.

Ngay lúc mẹ Phương và mợ cả đang rầu rĩ không biết làm sao, Ôn Ninh dẫn một nhóm học sinh đến quán.

“Dì ơi, nghe nói nhà dì mở quán, bọn cháu đến ăn thử.” Ôn Ninh lễ phép chào hỏi rồi chọn chỗ ngồi.

Mẹ Phương rất vui, vội vàng giới thiệu các món ngon. Mỗi học sinh gọi món xong, mợ cả nhanh tay múc cơm, rưới sốt, mang lên bàn.

Nhóm học sinh vừa nếm liền khen ngon, ăn ngấu nghiến. Mẹ Phương còn múc thêm cho mỗi người một bát canh trứng, ai nấy đều ăn no nê, hài lòng.

Khi ra về, mẹ Phương nói hôm nay bà mời, không tính tiền. Ôn Ninh từ chối nhiều lần, cuối cùng lén để lại hai đồng.

Không ngờ hôm sau, nhóm học sinh ấy lại đến, lần này không ăn tại quán mà mua mang đi, một lúc gọi mười suất, khiến mợ cả vui mừng khôn xiết, múc thật nhiều đồ ăn cho mỗi hộp, học sinh cười nói hớn hở xách đi.

Nhờ vậy, món cơm phủ sốt nhanh chóng nổi tiếng trong trường, nhiều học sinh ăn chán cơm căn tin toàn khoai tây cải thảo liền đổ xô ra ngoài thử món mới. Chẳng bao lâu, quán cơm nhà họ Phương phải xếp hàng, nhiều học sinh đến trễ không mua được thì tiếc hùi hụi.

Ngày hôm sau, mẹ Phương chuẩn bị gấp đôi nguyên liệu, vậy mà đến chiều vẫn bán hết! Mợ cả và mẹ Phương mừng rỡ, lần đầu tiên cảm thấy bán đồ ăn vui như vậy! Tối đó, mẹ Phương kiểm lại doanh thu, phát hiện hôm nay bán được hơn năm mươi đồng, trừ tiền nhân công, điện nước và tiền thuê, còn lãi hơn mười đồng!

Mẹ Phương xúc động vô cùng, không ngờ mở quán lại lời như vậy, hôm sau liền hăng hái đi mua thêm nguyên liệu, chuẩn bị tăng sản lượng. Nhưng Phương Thanh ngăn mẹ lại:

“Mẹ, có thể chuẩn bị nhiều nguyên liệu hơn, nhưng không nên nấu sẵn hết. Giờ khách đông là vì mọi người còn thấy lạ. Khi hết hứng, lượng khách sẽ giảm nhiều, nếu chuẩn bị quá nhiều sẽ lãng phí.”

Thế nhưng mẹ Phương mới nếm mùi ngọt ngào, đâu nghe lọt lời Phương Thanh nói, hôm sau vẫn tiếp tục tăng sản lượng. Dù hôm ấy bán gần hết, nhưng chỉ vài ngày sau, lượng học sinh đột nhiên giảm mạnh

Trời đã tối đen mà trong nồi vẫn còn một đống đồ ăn, mẹ Phương đột nhiên hối hận.

“Đều tại mẹ, lúc đó mà nghe lời con thì đâu có dư thừa nhiều vậy. Uổng phí thật.”

Cuối cùng mẹ và mợ cả chia nhau gói thức ăn: phần đem biếu, phần mang về nhà, còn lại tặng cho ăn mày ven đường.

Qua thời gian rèn luyện, mẹ Phương và mợ cả đã nắm được khẩu vị học sinh, bỏ bớt vài món, tập trung làm những món bán chạy, thu nhập dần ổn định.

Nhưng quán ăn nhà họ Phương càng làm ăn phát đạt, các hàng quán xung quanh bắt đầu khó chịu. Tuy không thể nói gì vì cạnh tranh lành mạnh, họ liền tới quán lượn lờ, buông vài lời châm chọc.

Hôm ấy tan học, Phương Thanh vội chạy tới quán hỗ trợ thì thấy hôm nay lượng học sinh ít hơn hẳn. Ban đầu cô nghĩ do thực đơn ít món, đám học sinh không thích. Nhưng sau khi nghe ngóng tình hình mới biết, mấy quán bên cạnh thấy cơm phủ sốt bán chạy, liền bắt chước ngay, nào là cơm trứng xào cà chua, cơm ớt xanh xào khoai tây, đủ loại món thường ngày đều biến thành cơm phủ, làm nhanh, giá rẻ, liền kéo mất một lượng lớn khách. Khách đến quán nhà họ Phương cũng vì thế giảm theo.

Mợ cả thấy mấy quán kia còn cử người đứng ngoài cửa, chuyên chặn học sinh rủ vào ăn, học sinh đến quán ăn nhả họ Phương càng ít hơn. Mợ cả tức đến nỗi ném tạp dề đòi ra cãi lý, bị Phương Thanh kéo lại.

“Mợ, mợ đừng giận. Cạnh tranh cùng ngành là chuyện bình thường. Họ bắt chước mô hình bán hàng của mình, cái này ngăn không nổi đâu.”

Mợ cả tức giận ngồi xuống: “Nhưng mà bọn họ vô liêm sỉ quá, còn đứng ngoài cửa kéo khách. Nhiều học sinh định đến chỗ mình, giờ bị kéo đi hết! Phi! Không biết xấu hổ!"

Phương Thanh nhìn mấy người kéo khách kia, tay vung khăn đầy đắc ý, thỉnh thoảng liếc sang phía mình với vẻ kiêu ngạo đáng ghét, cô thở dài:

“Mợ, đừng vội. Họ muốn học thì cứ học. Cơm phủ sốt không bán được nữa thì mình đổi món mới. Cháu không tin làm gì họ cũng học được!”

Vài ngày sau, các quán quanh đó phát hiện “Quán Cơm Thanh Xuân” treo biển nghỉ ba ngày, ai nấy đều mừng thầm. Họ biết mà, đám nhà quê mới đến làm gì trụ nổi, sắp dẹp tiệm rồi!

Mấy ngày sau đó, Phương Thanh bảo mẹ tập trung ở nhà nghiên cứu món mì om – món sở trường của bà – làm sao để để lâu trong hộp mà không bị nhão, còn bảo anh trai thử ăn nhiều lần để điều chỉnh lượng mì và hương vị, đến khi cả nhà không còn nuốt nổi nữa thì sản phẩm mới của Phương Thanh cũng đã sẵn sàng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc