Nhưng mẹ Phương lại nhanh tay hơn, đè chặt đống tiền xuống, trừng mắt nhìn sang chồng.
“Phương Đức Tài, nếu ông dám đem số tiền này đi vá cái hố nhà chị ông để lại, mai tôi dắt hai đứa nhỏ ra ngoài ở luôn!”
Ba Phương thoáng lúng túng: “Bà xem bà kìa, nổi giận gì chứ? Tôi có nói sẽ đưa cho nhà họ đâu...”
Mẹ Phương từ tốn ngồi xuống, nhìn xấp tiền trăm còn mới tinh trong tay, vẻ mặt dần hiện lên nét vui mừng: “Nhiều năm rồi, lần đầu tiên tôi được thấy nhiều tiền thế này, vẫn là con gái tôi giỏi! Nhưng mà, tiền này là con bé liều mạng mới đổi được, nên phải giữ lại, sau này để con bé học đại học!”
Ba Phương gật đầu: “Đúng, bà đi gửi tiết kiệm đi, giữ kỹ sổ tiết kiệm, nếu không phải chuyện cấp bách thì không được động vào số tiền này.”
Thấy ba mẹ định đem tiền cất đi, Phương Thanh không nhịn được mở miệng: “Ba, mẹ, con thấy đem tiền đi gửi không bằng dùng tiền để sinh lời.”
Trước đây cô đã từng nghĩ đến chuyện mở quán ăn, chỉ khổ vì không có vốn. Bây giờ tự nhiên trên trời rơi xuống một khoản lớn như vậy, không tận dụng thì thật lãng phí. Huống chi, qua vài năm nữa, đồng tiền sẽ mất giá, một trăm ngàn đồng lúc đó đâu còn giá trị như bây giờ?
“Ba mẹ, mình mở một quán ăn đi ạ!”
Vừa nói xong đã bị ba lập tức bác bỏ.
“Mở quán? Không được! Con là một đứa trẻ chưa có tí kinh nghiệm xã hội nào, mở cái gì mà mở? Nhà mình cũng không ai có kinh nghiệm, liều mở quán thế chỉ tổ ném tiền qua cửa sổ! Ba biết con nghĩ cho gia đình, nhưng chuyện này để người lớn lo, con chỉ cần học hành cho tốt là được rồi...”
Mẹ cũng đồng tình với ba, dịu giọng khuyên Phương Thanh nên tập trung vào việc học.
Nhưng Phương Thanh thì đã quyết tâm mở quán.
“Mẹ, nhà mình vì mua nhà mà vay nợ nhiều như vậy, nếu không tìm cách kiếm tiền, chỉ dựa vào lương của ba với anh, thì đến khi nào mới trả hết? Hơn nữa, con đã suy nghĩ chuyện mở quán rất lâu rồi, nếu không chắc chắn thì con đã không đề xuất.”
Ba Phương im lặng một lúc, liếc nhìn con gái: “Vậy con nói thử xem, muốn làm ăn cái gì?”
Mẹ Phương lập tức sốt ruột: “Lão Phương, ông cũng hùa theo nó là sao? Chuyện này con nít nó làm được chắc?”
Anh trai vẫn im lặng nãy giờ bỗng chen vào: “Sao lại không được? Em gái trước đó bán găng tay với cây lau nhà cũng kiếm được khối tiền mà...”
Mẹ Phương liền cho con trai một bạt tai: “Việc của con à? Im đi, đứng sang một bên!”
Phương Thanh cười nhìn anh trai, thấy anh ấy giơ tay làm động tác cổ vũ thì mới quay lại nhìn mẹ, nghiêm túc trình bày kế hoạch: từ cách chế biến món ăn đến cách quảng bá, cô nói một lèo. Nhìn vẻ mặt ba người còn mơ hồ, cô bèn nhẫn nại giải thích lại lần nữa.
Lúc này, ba Phương mới hiểu ra: “Ba hiểu ý con rồi, ý tưởng cũng không tồi, nhưng mở quán thì phải có người đáng tin, chăm chỉ, con tìm đâu ra người như vậy?”
Phương Thanh nhìn sang mẹ: “Con muốn mời nhà cậu cả tới giúp.”
Nghĩ đến anh cả của mình, mẹ Phương cũng thấy mắt sáng lên, liền quyết định hôm sau nhờ người nhắn tin về mời cả nhà anh trai lên ăn cơm.
Sáng sớm hôm sau, nhà cậu cả đã đến nơi.
Phương Thanh nói rõ chuyện muốn mở quán và mời cậu cả tới giúp, bao ăn ở và trả lương riêng. Cả nhà cậu cả nghe xong mừng rỡ, sau khi bàn bạc chi tiết thì hai bên bắt đầu chuẩn bị cho việc mở quán.
Cậu cả và ba đi tìm mặt bằng quanh trường cấp 3 của Phương Thanh. Mẹ và mợ cả thì đến chợ đầu mối mua đồ dùng nhà bếp, còn Phương Thanh thì ở nhà lên thực đơn.
Ba ngày sau, ba Phương đã thuê được một mặt bằng ở ngay cổng trường cấp 3. Chủ quán cũ vì làm ăn không được nên đã muốn sang nhượng từ lâu, vừa nghe có người thuê liền vui vẻ đồng ý.
Nghe theo đề nghị của Phương Thanh, mẹ và mợ cả mua về một loạt xoong nồi chén bát chất lượng tốt, thêm đủ loại đồ dùng nhà bếp bằng nhựa cứng, đồng phục đầu bếp, găng tay, vân vân, chất đầy mấy thùng lớn.
Toàn bộ quá trình đều bị bác dâu nhìn thấy không sót gì.
Bác dâu Vương Hội Chinh vốn định đến báo cho nhà em Hai rằng căn nhà cũ đã có người mua. Nhưng chưa vào đến cửa đã thấy em dâu đang đi sau một chiếc xe ngựa chất đầy đồ.
Định làm gì đây? Nghe nói nhà em Hai vì mua nhà mới đã vay mượn khắp nơi, sao giờ còn đi mua nhiều chén bát thế?
Vương Hội Chinh nghĩ mãi không ra, bèn theo người khuân vác vào sân: “Xuân Hà, chị tới rồi. Nhà em làm gì mà mua lắm bát đĩa thế?”
Nghe giọng bác dâu, Phương Thanh giật mình: “Bác dâu tới rồi ạ, mau vào nhà uống nước ạ. Đây không phải là vì nhà cháu chuyển nhà mà, đến cái mâm cái chén cũng không có, nên mua một ít luôn.”
Bác dâu thấy khó hiểu nhưng cũng không hỏi thêm, vào nhà nói chuyện chính với mẹ Phương.
Từ sau vụ mâu thuẫn hôm trước, gặp lại mấy người này thật khó xử, mẹ Phương mặt mày lạnh tanh: “Tôi biết rồi, đến lúc nào cần dọn thì báo sớm một tiếng, nhà mới còn đang sửa...”
Bác dâu cười rạng rỡ: “Không sao đâu, người mua không gấp, đợi nhà em sửa xong rồi dọn cũng được. Mà Xuân Hà này, em mua nhiều bát đĩa vậy không phải để dùng trong nhà chứ?”
Mẹ Phương thấy thế cũng chẳng buồn giấu nữa, dù sao sau này mở quán thì họ cũng biết. Bà gật đầu: “Ừ, nhà nợ ngập đầu, tôi lại không có việc làm, không nghĩ cách kiếm tiền thì lấy gì cho Thanh Thanh học đại học? Nên, chúng tôi định mở quán ăn.”
Cái gì? Mở quán ăn? Dựa vào họ?
Nét mặt ngạc nhiên, nghi ngờ của bác dâu quá rõ ràng, khiến mẹ Phương lập tức sầm mặt: “Sao thế? Chị thấy không thể à? Với nhà tôi thì đúng là khó, nhưng nếu không phải vì nhà cửa không còn, lại nợ chồng chất, ai muốn mạo hiểm như vậy? Cũng là vì con cái, dù được hay không cũng phải thử.”
Bị mẹ Phương nói vậy, bác dâu sượng mặt: “Cũng đâu phải tại chị rao bán nhà. Vì chuyện này chị cũng mất công chạy đôn chạy đáo tìm người mua mà... Thôi, chị báo xong rồi, nhà còn việc, chị về trước.”
Bác dâu lườm lườm rồi rảo bước rời đi, mẹ Phương lúc này mới thở ra.
Phương Thanh biết mẹ vẫn còn bực vì chuyện nhà cũ, liền đến gần an ủi: “Mẹ, thôi đi, dù sao mình cũng sắp dọn ra rồi, sau này sống ra sao chẳng còn liên quan đến họ nữa, chuyện cũ đừng nghĩ nữa.”
Mẹ Phương thở dài: “Đám người đó toàn loại thấy lợi mới động lòng. Bác dâu con sốt sắng vì chuyện bán nhà, ai biết chừng kiếm chác được gì trong đó. Bà ta tưởng ai cũng là kẻ ngốc chắc? Mọi người chỉ là không muốn chấp thôi. Nghe con vậy, không nghĩ nữa! Mà thực đơn của con chuẩn bị đến đâu rồi?”