Ngồi trong đồn cảnh sát, Phương Thanh phải giải thích suốt một hồi mới chứng minh được mình vô tội. Ghi xong lời khai thì đã nửa đêm, cô mới sực nhớ đến mấy người đang xem đèn lồng ở quảng trường, mà giờ này thì hội đèn lồng Nguyên Tiêu chắc đã kết thúc từ lâu.
Cảnh sát bố trí xe đưa cô về nhà an toàn. Vừa bước vào cửa, Phương Thanh đã nghe thấy tiếng mẹ khóc, cô hơi lúng túng, lại gây họa nữa rồi thì phải.
“Mẹ, ba, con về rồi.”
Nghe tiếng con gái, cả nhà lập tức ùa ra. Sau khi được cảnh sát giải thích, ba mẹ Phương mới biết con gái mình vậy mà lại một mình đi bắt kẻ buôn người!
Tiễn cảnh sát về xong, Phương Thanh cũng nhận ra hành động tối nay của mình quá mạo hiểm, khiến cả nhà lo lắng, trong lòng thấy hổ thẹn nên ngoan ngoãn tự kiểm điểm. Mãi cho đến khi ba cô bước tới ôm chầm lấy, cô mới dần dịu lại.
“Thanh Thanh à, sợ lắm đúng không? Giờ về nhà rồi, không sao nữa, mọi chuyện qua rồi! Con làm rất tốt, ba tự hào về con...”
Thì ra lúc kể lại chuyện đêm nay, đôi tay đặt trên đầu gối của Phương Thanh vẫn đang run rẩy, chỉ là bản thân cô không nhận ra.
Mẹ Phương không nói gì, chỉ lặng lẽ lau nước mắt rồi vào trong lấy thuốc sát trùng: “Mau thay đồ đi, vết thương trên tay phải khử trùng ngay...”
Anh trai Phương Minh bê ly nước đến cho em gái uống, nhân lúc mẹ không để ý liền len lén khen một câu: “Em ghê thật đó, mới mấy hôm mà đã dám một mình xuất trận rồi, nhưng lần sau nhớ gọi anh theo nhé...”
Nhìn cả nhà im lặng vì mình mà lấy nước, rửa mặt, ngâm chân, không ai trách móc gì, cuối cùng trong lòng Phương Thanh cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Chuyện Phương Thanh cứu người lần này, ngoài Ôn Linh và Ôn Ninh đến thăm cô sáng hôm sau thì không mấy ai biết. Cuộc sống của Phương Thanh nhanh chóng trở lại bình thường. Nhưng nghĩ đến việc mình đã cứu một đứa bé, trong lòng Phương Thanh vẫn có chút tự hào, chỉ không biết đứa nhỏ ấy có còn sợ hãi hay không, hy vọng em ấy không để lại bóng ma tâm lý gì.
Lúc này, đứa trẻ mà Phương Thanh vẫn canh cánh trong lòng đang được một người phụ nữ quý phái ôm chặt trong lòng. Người phụ nữ mặc sườn xám, dung mạo dịu dàng, nước mắt đầm đìa ôm con trai vào lòng, trong lòng còn sợ hãi, vừa khóc vừa quay sang người chồng ở phía đối diện.
“Mạnh Đình, em đã nói nhà đó không đáng tin, anh lại không nghe. Lần này nếu không phải Tử Trình mạng lớn, em đã vĩnh viễn không còn được gặp con trai nữa rồi! Dù sao đi nữa, lần này anh cũng phải thay con trai lấy lại công bằng cho em!”
Người đàn ông đang hút thuốc nghe vậy liền dập mạnh đầu lọc vào gạt tàn, nghiến răng nói: “Em yên tâm, không cần em nhắc, lần này anh cũng sẽ không nhân nhượng!”
Ngay khi ông ta định đứng dậy đi "giải quyết" nhà kia, đứa bé trong lòng người phụ nữ bỗng cất tiếng.
“Phương Thanh, người cứu con tên là Phương Thanh.”
Người đàn ông sững lại, sau đó vội quay lại, cúi xuống nhìn con trai, kích động hỏi: “Con trai! Con trai, con vừa nói chuyện à? Tốt, tốt quá rồi, con trai ba sắp khỏi bệnh rồi, tốt quá đi mất!”
Người phụ nữ nhìn con trai trong lòng vừa xót xa vừa mừng rỡ. Con trai sau cú sốc lần này lại chịu mở miệng nói chuyện, xem ra đúng là nên cảm ơn cô gái đã cứu con.
Cô ấy đá nhẹ vào chồng: “Nghe con nói chưa? Cứu nó là cô gái tên Phương Thanh, anh lập tức cho người đi cảm ơn đi! Nếu cô ấy có yêu cầu gì, đều phải đáp ứng hết!”
Người đàn ông lúc này mới đứng dậy, sải bước rời đi.
***
Đồn cảnh sát huyện Kính Đàm
Trưởng đồn vừa họp xong thì nhận được cuộc gọi từ tỉnh, nghe chỉ thị từ cấp trên, tuy trưởng đồng không hiểu rõ ngọn ngành nhưng vẫn nghiêm túc làm theo.
Hôm ấy, khi Phương Thanh đang ở nhà ôn bài thì bỗng có hai cảnh sát đến tìm, nói có chuyện cần cô hỗ trợ điều tra nên đưa người đi.
Lúc đó mẹ Phương đang vá đế giày, bị dọa đến đâm kim vào tay, cứ tưởng Phương Thanh lại gây họa gì, vội gọi điện cho chồng bảo cả nhà về ngay...
Tại đồn cảnh sát.
Phương Thanh trợn mắt nhìn chồng tiền mặt xếp thành từng cọc và người đàn ông mặt đen đeo kính râm ngồi đối diện.
“Chú... chú ơi, chuyện này là sao ạ?”
Trong lòng Phương Thanh thấy bất an. Người này là ai mà vừa đến đã dúi cho cô cả đống tiền, không nói lý do gì, khiến cô không khỏi thấy lo.
Người đàn ông mặt đen thấy Phương Thanh không nhận tiền thì nhíu mày: “Cô chê ít?”
Phương Thanh vội xua tay: “Không phải, không phải đâu, cháu chỉ không hiểu sao lại đưa tiền cho cháu...”
Người đàn ông có vẻ mất kiên nhẫn, chộp lấy tiền nhét vào tay cô như hoàn thành nhiệm vụ, thở phào một cái.
“Nhớ lấy, chuyện đêm Tết Nguyên Tiêu đó, không được nói ra ngoài!” Dứt lời liền mở cửa bỏ đi.
Phương Thanh giật mình, chẳng lẽ là đồng bọn của bọn buôn người? Giờ bọn xấu gan to thế này sao? Dám vào cả đồn cảnh sát uy hiếp người khác? Không đúng! Bọn buôn người sao lại cho cô tiền? Vậy chẳng lẽ là đứa bé đó?
Đúng lúc Phương Thanh đang hoang mang chưa hiểu chuyện gì thì trưởng đồn Ôn bước tới, dùng giấy gói kỹ túi tiền trong tay cô lại, rồi bảo cô ngồi xuống.
“Thanh Thanh à, cháu đừng sợ. Người đó là đại diện cho gia đình đứa trẻ hôm đó, đến cảm ơn cháu. Đây là… quà cảm ơn của họ.” Trưởng đồn Ôn chỉ chồng tiền kia.
Nghe vậy, Phương Thanh mới hiểu ra. Nhưng nhìn đống tiền dày cộm kia, cô vẫn thấy lo lắng: “Chú Ôn, cháu cứu người không phải để lấy tiền… Nhận số tiền này... cháu thấy cắn rứt...”
Trưởng đồn Ôn lắc đầu thở dài: “Nhà họ Phương các cháu đúng là thật thà. Người ta cảm ơn cháu, cháu cứ nhận đi, có gì mà phải sợ!”
Phương Thanh thì thầm: “Tiền nhiều thế này, cháu sợ bị người ta nhòm ngó. Cháu mà vừa ra khỏi đây, chắc cả huyện biết mất. Không sợ trộm cắp, chỉ sợ bị nhòm ngó thôi...”
Trưởng đồn Ôn vỗ vai cô: “Yên tâm, chuyện này giữ kín. Ngoài chú ra không ai biết đâu, cháu cứ mang về nhà đi.”
Nghe vậy, Phương Thanh mới yên tâm. Tuy ban đầu cô không nghĩ đến chuyện nhận tiền, nhưng nếu người ta đã đưa thì cứ giữ trước đã.
Nghĩ đến việc ba mẹ đang đau đầu vì vay tiền mua nhà, cô lập tức đứng dậy chào tạm biệt trưởng đồn Ôn rồi nhanh chóng về nhà.
Tối đó, Phương Thanh kéo cả nhà họp một cuộc họp gia đình.
Nhìn đống tiền trên bàn, cả nhà nhà họ Phương đều sững sờ.
Trước khi ba mẹ kịp hỏi, Phương Thanh đã kể lại ngắn gọn chuyện bị cảnh sát mời đi và nguồn gốc số tiền này, cả nhà mới thở phào nhẹ nhõm.
Phương Thanh hơi lo lắng: “Ba, mẹ, con cứ thấy cầm tiền này là sai sai. Nhưng người kia mặt dữ lắm, dúi tiền xong là đi luôn, con đành phải mang về...”
Phương Thanh nghĩ ba mẹ sẽ trách, ai ngờ hai người lại đồng lòng cho rằng tiền này nên nhận!
Mẹ Phương cầm một xấp tiền lên lật qua lật lại, liếc cô con gái ngốc nghếch một cái: “Con đúng là đầu gỗ! Con cứu người tuy không vì tiền, nhưng người ta biết ơn thì mình phải nhận lấy!”
Ba Phương cũng gật đầu: “Đừng quá cứng nhắc, người ta đã cho thì là của mình, chẳng có gì phải dằn vặt. Có điều số tiền này lớn quá, con đừng giữ, để ba cất cho...”