Trên đường trở về, Phương Thanh bất ngờ phát hiện quanh trường tiểu học Thiên Kiều bỗng xuất hiện rất nhiều quán ăn nhỏ.
Phương Thanh tò mò bước tới hỏi thăm, một ông chủ tươi cười kể rằng hiện nay nhiều phụ huynh bận rộn, không có thời gian nấu bữa sáng cho con, nên thường để bọn trẻ ăn ở cổng trường. Dần dà, các quán ăn nhỏ mọc lên ngày càng nhiều. Cuối cùng, ông chủ còn ghé tai cô nói nhỏ: “Quán nhỏ này kiếm được tiền lắm, chỉ cần chịu khó là được.”
Phương Thanh nhìn hàng dài những cửa tiệm ven đường mà trầm ngâm suy nghĩ. Nếu mở một quán nhỏ trước cổng trường trung học Kính Đàm thì không biết thế nào. Nhưng rồi cô lại nghĩ đến chuyện nhà mình vừa mua nhà, đang nợ ngập đầu, giờ mà còn mở tiệm làm ăn thì thực sự quá sức.
***
Tối đến lại có tuyết rơi, đèn lồng đỏ in trên nền tuyết trắng tạo nên một khung cảnh lạ thường.
Vừa ăn tối xong, Ôn Linh đã đến tìm Phương Thanh, rủ đi xem hội hoa đăng. Mẹ Phương dặn dò hai đứa phải cẩn thận khi ra ngoài, còn gọi Phương Minh và Ôn Ninh đi theo, lúc này mới để bốn đứa trẻ cùng ra ngoài.
Nhưng lúc bọn họ ra khỏi nhà, trời vẫn chưa tối hẳn, hội đèn còn chưa bắt đầu, cả bốn người đã rét run cầm cập.
Ôn Linh nhìn thấy rạp chiếu phim gần đó thì mắt sáng lên: “Hay là mình đi xem phim trước đi?”
Ba người còn lại hơi do dự, nhưng không chịu nổi Ôn Linh năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng cũng đành mua vé, xếp hàng vào rạp.
Ngồi trong rạp, Phương Thanh cảm thấy vô cùng mới mẻ. Kiếp trước cô chỉ đi rạp phim đúng một lần, lại là xem phim giáo dục do trường tổ chức, chưa bao giờ được như hôm nay, vừa ăn bắp rang vừa xem phim thần tượng mới cùng bạn bè.
Trên màn ảnh lớn, khi thần bài xuất hiện, cả rạp vỗ tay reo hò. Theo diễn biến của phim, cảm xúc khán giả cũng lên xuống theo từng cao trào.
Phim hay là thế, nhưng tiếng ồn xung quanh lại khiến Phương Thanh chẳng còn hứng thú. Cô dựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần, chẳng mấy chốc đã thiếp đi. Mơ màng, cô như tìm được một chiếc gối thơm mát, mỉm cười đổi tư thế rồi ngủ một giấc say sưa, mãi đến khi có người đi qua làm cô tỉnh dậy.
Phương Thanh rụt chân cho người ta đi qua, quay đầu lại thì ngẩn người: “Ôn... Ninh? Sao anh lại ngồi ở đây?”
Trong bóng tối không nhìn rõ biểu cảm của Ôn Ninh, cô chỉ thấy được sống mũi cao và đường nét hoàn mỹ của anh.
Ôn Ninh không quay đầu, chỉ thản nhiên giải thích: “Ôn Linh gặp bạn học, nên đổi chỗ với anh.”
Phương Thanh lơ mơ gật đầu, liếc thấy Ôn Ninh đang xoa vai: “Tay anh sao vậy?”
Ôn Ninh vội vàng bỏ tay xuống, cầm lon nước ngọt lên uống một ngụm: “Không sao.”
Phương Thanh không hiểu lắm, nhưng ngủ một giấc khiến cô khá tỉnh táo, ôm lon nước uống cạn sạch. Không ngờ vừa uống xong thì cô bắt đầu thấy bứt rứt khó chịu, liền vội vã rời rạp, chạy đến nhà vệ sinh giải quyết, lúc trở ra mới thở phào nhẹ nhõm.
Ra đến cửa rạp, cô thấy một ông cụ đang đứng giữa tuyết bán khoai nướng. Đột nhiên bụng lại đói, Phương Thanh mua bốn củ, gói trong giấy thô, ôm trong lòng rồi quay lại rạp. Nhưng ngay lúc bước qua màn chắn dày ở cửa, mắt cô tối sầm, không thấy gì cả.
Người ra vào rất đông, không biết ai vừa vào đã va mạnh vào cô, khoai trong tay suýt nữa văng ra, cô loạng choạng mấy bước, suýt ngã sấp mặt, may mà có một bàn tay bất ngờ kéo cô lại.
“Ra là em ở đây, tìm em nãy giờ rồi.”
Giọng Ôn Ninh dễ nghe như gió xuân, kèm theo hơi thở ấm nóng phả lên đỉnh đầu khiến Phương Thanh nhất thời lúng túng, chỉ biết ngơ ngác đáp: “Em... em đi vệ sinh...”
Phương Thanh bị búng nhẹ lên trán, khiến cơn mơ hồ tan biến, nhíu mày kêu nhỏ: “Ái, đau...”
Ôn Ninh khẽ cười, không biết sao anh lại muốn trêu cô, thấy cô có vẻ nổi giận, liền quay người, kéo tay cô qua ống tay áo dày: “Phía trước có bậc thềm, cẩn thận kẻo ngã.”
Nhiệt độ từ cổ tay truyền lên khiến mặt Phương Thanh nóng bừng. Cô cảm thấy chắc do rạp quá đông người nên mới thấy oi như vậy.
Chỉ khi hai người về lại chỗ ngồi, tay Ôn Ninh buông ra, Phương Thanh mới thở phào nhẹ nhõm. Vội đưa khoai nướng cho Ôn Linh và anh trai, vừa quay đầu lại đã va phải Ôn Ninh.
Phương Thanh khóc không ra nước mắt, ôm trán đưa khoai cho Ôn Ninh, nhưng anh không nhận mà lại đưa tay xoa nhẹ trán cô: “Không sao chứ? Không ngờ đầu em cũng cứng ghê đấy.”
Phương Thanh định phản bác, nhưng bàn tay ấm áp kia lại nhẹ nhàng xoa lên trán khiến mặt cô đỏ bừng.
“Được rồi, được rồi, em không sao, xem, xem phim đi...”
Bộ phim kết thúc, cuối cùng ai thắng ai thua thì cô cũng chẳng nhớ, trong đầu chỉ còn lại bàn tay dịu dàng kia trong bóng tối của rạp chiếu phim. Cô chỉ có thể thầm nhủ trong lòng: Là chị em thôi, chị em mà thôi...
Ra khỏi rạp, trời đã tối hẳn. Hai bên đường, những chùm đèn lồng đỏ treo trên hàng cây hoè phản chiếu trong làn tuyết trắng, tạo nên một khung cảnh yên bình và đẹp đẽ lạ kỳ.
Mấy người Ôn Linh men theo ánh đèn đi đến quảng trường trung tâm huyện, còn chưa đến nơi đã bị ánh sáng rực rỡ phía trước thu hút. Ôn Linh như chim sẻ vào rừng, vừa buông tay Phương Thanh đã chạy lao lên phía trước, vừa ngắm những chiếc đèn hoa tinh xảo vừa miệng lẩm nhẩm đọc câu đố, cố vắt óc suy nghĩ đáp án.
Lúc đầu Phương Thanh còn cùng mọi người chơi đoán đố, nhưng càng lúc người càng đông, dòng người chen lấn bất ngờ chia cắt cả nhóm.
Phương Thanh tìm quanh một vòng không thấy ai, đành đứng yên một chỗ chờ họ quay lại. Đang ngẩng đầu nhìn câu đố treo trên đầu, cô bỗng thấy hai người phụ nữ bế một đứa bé bên vệ đường rồi lập tức chạy đi, trong đó một người còn bịt chặt miệng đứa trẻ!
Là bọn buôn người!
Dù chỉ nhìn thoáng qua, Phương Thanh cũng nhận ra đứa bé mặc đồ đắt tiền, còn hai người phụ nữ thì ăn mặc như nông dân quê mùa, rõ ràng không thể là người nhà!
Cô lập tức đưa ra phán đoán, nhanh chóng đẩy đám đông, đuổi theo bọn chúng.
Từ nhỏ cô đã nghe ba mẹ kể chuyện con nhà ai bị bắt cóc, có người nói kẻ xấu chỉ cần vỗ nhẹ lên đầu là trẻ con sẽ ngoan ngoãn đi theo. Mẹ cô từng dặn đi dặn lại: không ăn đồ người lạ cho, cũng không được chơi một mình.
Trước đây cô còn cho là ba mẹ nói quá, nhưng giờ đây, cô mới thực sự tin rằng tội ác chính là xảy ra ngay dưới mắt mình.
Phương Thanh bám theo hai người phụ nữ kia, phát hiện khi chúng rẽ vào một con hẻm cụt rồi sau đó không lâu thì quay ra, lúc đó hai người đã thay đổi quần áo giống nhau, đeo cùng kiểu túi, và tách nhau ra ở một ngã rẽ!
Phương Thanh nhanh chóng quan sát cách ăn mặc của hai người, phát hiện một người mang túi có vẻ nặng, vai lệch hẳn xuống, người kia thì bước nhanh thoăn thoắt! Chiếc túi to đó đừng nói là đứa trẻ, đến Phương Thanh cũng có thể nằm vừa!
Chắc chắn đứa bé đang trong túi kia, Phương Thanh cắn răng đuổi theo!