[Thập Niên 90] Mẹ Tôi Là Vợ Cả Mất Sớm Trong Tiểu Thuyết Niên Đại

Chương 44: Chuyến đi mua sắm

Trước Sau

break

Được nghỉ không phải dậy sớm, Kỷ Ly Ly đương nhiên phải ngủ cho đã.

Lúc cô dậy vào tám giờ, cô cứ nghĩ mình là người dậy muộn nhất, ra đến phòng khách mới thấy Kỷ Ngọc Thư đang gõ cửa phòng Kỷ Minh Nguyệt, cô ta vẫn chưa dậy.

“Bố, chị Minh Nguyệt vẫn chưa dậy ạ?” Kỷ Ly Ly có chút ngạc nhiên.

“Chú hai, cháu dậy ngay đây.” Kỷ Minh Nguyệt trong phòng nghe thấy liền vội vàng ngồi dậy khỏi giường.

Cô ta vừa nói vừa ngáp một cái, cả tuần liên tục phải dậy sớm làm cô ta mệt chết đi được, nếu không phải nghĩ đến hôm nay được đi mua đồ, cô ta cũng chẳng muốn dậy.

Ba người ăn sáng xong ở nhà liền đi thẳng ra hợp tác xã. Kỷ Minh Nguyệt chủ yếu là sắm sửa một vài vật dụng hàng ngày. Thấy ánh mắt cô ta cứ nhìn vào cổ tay Kỷ Ly Ly, Kỷ Ngọc Thư liền lên tiếng: “Đồng hồ điện tử chú đã nhờ người mua rồi, chắc ngày mai là có.”

“Thật ạ, cảm ơn chú hai.” Kỷ Minh Nguyệt tỏ ra rất phấn khích, nhưng đợi Kỷ Ngọc Thư quay đi, ánh mắt cô ta liền thoáng qua vẻ khinh bỉ. Đồng hồ điện tử, đến đứa trẻ ba tuổi bên cạnh cô ta cũng không dùng thứ này nữa rồi.

Chứng kiến toàn bộ quá trình thay đổi sắc mặt của cô ta, Kỷ Ly Ly buồn cười lắc đầu, sau đó lên tiếng nhắc nhở Kỷ Ngọc Thư: “Bố, con muốn qua bên kia xem quần áo.”

Bây giờ đang là mùa chuyển giao, lần trước ông ta đã hứa sẽ mua quần áo mới cho cô. Kỷ Ngọc Thư cau mày, sau đó nói: “Đi thôi, nói trước, hôm nay chỉ được mua một bộ.”

“Một bộ thì không có đồ để thay giặt đâu ạ.” Kỷ Ly Ly lắc đầu tỏ ý không đủ.

“Thế đống quần áo ở nhà của con đâu?” Kỷ Ngọc Thư cố nén cơn giận trong lòng, trong phút chốc chỉ thấy phiền muộn, vợ thì cứ lấn lướt, con cái cũng chẳng khiến mình bớt lo.

“Đều cho chị Minh Nguyệt hết rồi, bố quên rồi sao?” Kỷ Ly Ly liếc ông ta một cái, thoáng thấy vẻ nghi hoặc trong mắt ông ta, quả nhiên, chuyện này ông ta căn bản không hề để trong lòng.

“Ồ, bố suýt nữa thì quên mất, vậy thì chọn hai bộ đi.” Trong lúc nói, ông ta thầm tính toán số tiền còn lại trong túi, ánh mắt liếc về phía tủ kính đựng đồng hồ đằng kia, xem ra lần này lại phải thất hứa rồi, nhưng Thu Cúc trước giờ luôn biết thông cảm, bà ta sẽ hiểu cho mình thôi.

Lúc này, quần áo ở hợp tác xã mua bán không có nhiều kiểu dáng, Kỷ Ly Ly lướt mắt một lượt rồi dứt khoát lắc đầu: “Bố, hay là chúng ta ra ngoài mua quần áo đi?”

“Tại sao không mua ở đây?” Nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên Kỷ Ngọc Thư đưa Kỷ Ly Ly đi mua quần áo sau bao nhiêu năm.

“Chắc là Ly Ly thấy quần áo ở đây không đẹp.” Kỷ Minh Nguyệt đứng bên cạnh nói thêm vào.

“Quần áo mặc được là được rồi, Ly Ly, đừng kén chọn quá.” Ông ta nghĩ, cô đúng là chẳng bao giờ khiến người ta yên lòng.

“Bố, không phải con kén chọn, mà là ở đây không có bộ nào hợp với con.” Kỷ Ly Ly nhíu mày nhìn ông ta.

“Cái quần bó kia Ly Ly không thích à, trong lớp có nhiều bạn đang mặc lắm đó, đây là kiểu quần thịnh hành nhất bây giờ đấy.” Kỷ Minh Nguyệt chỉ vào chiếc quần bó dẫm gót bên cạnh.

“Không thích.” Kỷ Ly Ly cười lạnh một tiếng.

Kỷ Ngọc Thư thấy vậy còn muốn tranh luận với cô, nhưng nghĩ đến lời của Tưởng Ngọc Lan tối qua, ông ta hít sâu một hơi: “Được, bố đưa con đến chỗ khác xem.”

“Chú hai tốt với Ly Ly thật đấy.” Kỷ Minh Nguyệt đứng bên cạnh cảm thán. Kỷ Ngọc Thư liếc nhìn Kỷ Minh Nguyệt bên cạnh rồi thở dài, trong lòng ông ta thầm nghĩ, giá như Kỷ Ly Ly cũng biết điều như Kỷ Minh Nguyệt thì tốt biết mấy.

“Ông ấy là bố tôi, không tốt với tôi chẳng lẽ lại tốt với chị à?” Kỷ Ly Ly nói xong, giả vờ nhìn hai người họ với vẻ kỳ lạ.

Câu nói này vừa thốt ra, trong mắt hai người đều nhanh chóng thoáng qua một tia chột dạ, sau đó Kỷ Ngọc Thư phản ứng lại: “Đi thôi, không phải con nói muốn đến chỗ khác mua quần áo sao?”

“Chú hai, hay là cháu không đi nữa, hình như Ly Ly không thích cháu.” Kỷ Minh Nguyệt nói xong liền hạ mắt xuống, cô ta nhớ hợp tác xã mua bán cách nhà hàng Tình Duyên không xa, vừa hay cô ta có thể đến chỗ Diệp Thu Cúc nghỉ ngơi một lát.

“Này, Kỷ Minh Nguyệt, chị không muốn đi dạo nữa thì thôi, đừng có đổ tội lên đầu tôi được không?” Trong truyện, Kỷ Minh Nguyệt dùng chiêu này bao lần cũng hiệu quả, nhưng Kỷ Ly Ly không mắc bẫy đâu.

“Ly Ly, sao con lại nói thế, Minh Nguyệt là chị con mà.” Kỷ Ngọc Thư có phần không vui nhìn Kỷ Ly Ly.

“Ly Ly, Minh Nguyệt, trùng hợp quá.” Đúng lúc không khí đang ngượng ngùng thì Ngũ Cúc Nguyệt đột nhiên xuất hiện.

Cũng lúc này, cô ấy mới nhận ra có gì đó không ổn, lúc mở miệng lần nữa, giọng đã nhỏ đi rất nhiều: “Các cậu cũng đi dạo phố à?”

“Ừ, Ly Ly chê quần áo ở đây không đẹp, bọn mình đang định đi chỗ khác, còn các cậu thì sao?” Kỷ Minh Nguyệt nói xong liền liếc nhìn phụ huynh bên cạnh Ngũ Cúc Nguyệt, cố gắng tạo ấn tượng rằng Kỷ Ly Ly là một người kén chọn và ngang bướng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc