[Thập Niên 90] Mẹ Tôi Là Vợ Cả Mất Sớm Trong Tiểu Thuyết Niên Đại

Chương 43: Sổ tiết kiệm

Trước Sau

break

Kỷ Minh Nguyệt nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, mím môi, tự nhủ mình phải bình tĩnh, bây giờ chưa phải là lúc vạch mặt.

Trong bữa tối, Kỷ Ngọc Thư nhắc trên bàn ăn về chuyện ngày mai sẽ đưa hai đứa đi mua đồ, cũng là ngầm nhắc Tưởng Ngọc Lan lát nữa đưa tiền cho mình. Nhưng đợi rất lâu mà Tưởng Ngọc Lan vẫn không có động tĩnh gì, bất đắc dĩ, ông ta đành phải chủ động hỏi: “Ngọc Lan, bà có quên gì không?”

“Gì cơ?” Tưởng Ngọc Lan giả vờ ngây ngô.

“Ngày mai tôi đưa Minh Nguyệt đi sắm đồ, còn có cả quần áo mới cho Ly Ly nữa.” Kỷ Ngọc Thư nhắc lại.

“Tốt quá, nếu tôi không phải đi làm thì đã đi cùng mọi người rồi.” Tưởng Ngọc Lan tỏ vẻ tiếc nuối.

“Không phải chuyện đó, bà cũng biết mà, tôi đã nghỉ làm từ tháng trước rồi.” Những lời còn lại Kỷ Ngọc Thư không nói ra, ông ta tin bà sẽ hiểu.

“Lần trước tôi đưa ông một trăm tệ rồi mà, cứ mua những thứ cần thiết trước đi, tôi cũng chưa có lương.” Thấy cảnh tượng buổi sáng, Tưởng Ngọc Lan dĩ nhiên không muốn bù tiền cho ông ta nữa.

“Chắc là không đủ đâu.” Kỷ Ngọc Thư suýt nữa đã quên mất chuyện này, dạo gần đây ông ta tiêu tiền xông xênh, trong túi chẳng còn lại mấy đồng.

“Vậy đồ của Minh Nguyệt cứ từ từ đã? Chúng ta cho nó ăn học đã là quá tốt với anh trai ông rồi.” Tưởng Ngọc Lan nói với giọng nghiêm túc.

“Đều là đồ dùng cần thiết cả, với lại tôi đã hứa với con bé rồi, sao có thể thất hứa được?” Kỷ Ngọc Thư phản bác ngay.

“Vậy ông đi mượn tạm ai đó đi?” Tưởng Ngọc Lan gợi ý.

“Được thôi.” Kỷ Ngọc Thư nói xong liền liếc nhìn Tưởng Ngọc Lan, luôn cảm thấy hai ngày nay bà có gì đó không đúng, chẳng lẽ bà đã phát hiện ra điều gì? Không thể nào.

“Tôi sang phòng Ly Ly xem sao.” Tưởng Ngọc Lan vẫn còn canh cánh về cuốn sổ tiết kiệm để trong phòng Kỷ Ly Ly.

“Ừ.” Kỷ Ngọc Thư nhìn theo bóng lưng bà rồi gật đầu.

Nghe tiếng gõ cửa, Kỷ Ly Ly mở cửa thấy người đến thì không hề ngạc nhiên, chỉ hỏi: “Mẹ ơi, vào đi ạ.”

“Con biết mẹ sẽ đến à?” Tưởng Ngọc Lan cười hỏi.

“Cũng không hẳn ạ, giờ này mà gõ cửa phòng con thì chỉ có mẹ thôi.” Kỷ Ly Ly nói xong liền kéo bà vào phòng.

“Mẹ cho con xem cái này.” Tưởng Ngọc Lan vừa nói vừa mở tủ quần áo của cô, lấy ra một chiếc túi nhỏ ở dưới cùng, mở ra rồi đưa cho cô cuốn sổ tiết kiệm bên trong.

Kỷ Ly Ly không hiểu chuyện gì, cô mở sổ ra, đến khi nhìn thấy tên mình trên đó thì kinh ngạc há hốc miệng: “Mẹ, sao sổ này lại ghi tên con?”

“Hôm nay mẹ mới đi làm sổ đấy, may mà con đủ mười sáu tuổi đã làm chứng minh thư, có chứng minh thư mới làm được sổ tiết kiệm.” Tưởng Ngọc Lan lại một lần nữa thán phục sự nhìn xa trông rộng của Kỷ Ly Ly khi kéo bà đi làm chứng minh thư cho cô.

Kỷ Ly Ly nhìn chằm chằm cuốn sổ tiết kiệm trong tay, linh tính mách bảo cô rằng Tưởng Ngọc Lan hẳn đã phát hiện ra điều gì đó. Cô gập sổ lại, thuận miệng hỏi: “Vậy sổ này cứ để ở chỗ con ạ?”

“Sáng mai mẹ sẽ mang sang chỗ mợ con gửi.” Nếu để ông ngoại cầm thì có lẽ lại bị ông giảng giải cho một tràng, bây giờ vẫn chưa đến lúc ngả bài.

“Cũng được ạ.” Kỷ Ly Ly gật đầu, cô cũng cảm thấy để ở nhà không an toàn.

“Ngày mai đi mua đồ đừng để mình chịu thiệt nhé.” Dù biết cô không phải là người sẽ để mình chịu thiệt thòi, nhưng bà vẫn không nhịn được mà dặn dò.

“Vâng ạ.” Kỷ Ly Ly gật đầu.

Thấy Tưởng Ngọc Lan về phòng, Kỷ Ngọc Thư lại bắt đầu lải nhải: “Bà vừa nói với Ly Ly chưa, dạo này nhà mình hơi eo hẹp, ngày mai chắc phải ưu tiên mua đồ cho Minh Nguyệt trước, dù sao đồ của nó cũng là đồ dùng cần thiết.”

“Kỷ Ngọc Thư, tôi đồng ý cho ông đón con gái của anh trai ông về nhà là không muốn làm khó ông, giờ thì hay rồi, ông còn muốn con gái tôi phải chịu thiệt để thỏa mãn nó. Nếu đã vậy, ngày mai ông đưa thẳng nó về nhà bố mẹ ông đi.” Tưởng Ngọc Lan lạnh mặt nhìn ông ta.

“Không phải, Ngọc Lan, bà nói chuyện có lý một chút đi, đồ Minh Nguyệt cần sắm đều là đồ thiết yếu, Ly Ly thì đâu phải.” Kỷ Ngọc Thư cố gắng giảng giải lý lẽ với bà.

“Vậy thì ông bảo chú ba chi tiền đi chứ, dựa vào cái gì mà tiền ăn học chúng tôi phải lo, tiền mua sắm cũng chúng tôi phải lo, ngày mai tôi sẽ đến nhà máy của Diêu Diễm hỏi cho ra nhẽ.” Tưởng Ngọc Lan nói xong liền hừ lạnh một tiếng để bày tỏ sự tức giận của mình.

Nghe bà nói muốn đi tìm vợ chú ba, Kỷ Ngọc Thư vội vàng lên tiếng: “Đừng, đừng, đừng, bà chẳng phải không biết chú ba vừa mới cãi nhau với vợ nó sao. Tôi sẽ nghĩ cách, đảm bảo không để Ly Ly chịu thiệt, được chưa.”

“Ông Kỷ, ông nói xem Minh Nguyệt đến nhà ta chưa đầy mười ngày, ông đã bắt đầu để con gái chúng ta chịu thiệt rồi, ông không thấy có vấn đề à?” Tưởng Ngọc Lan nói xong liền liếc ông ta.

Kỷ Ngọc Thư cứng người, sau đó giải thích: “Tôi chẳng phải là thương con bé từ nhỏ đã sống khổ sao? Với lại trước đây anh cả đối xử với tôi tốt như vậy, tôi đây cũng coi như là yêu ai yêu cả đường đi lối về.”

Hay cho câu yêu ai yêu cả đường đi lối về. Tưởng Ngọc Lan cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn nói với ông ta: “Anh cả đối tốt với ông, ông muốn báo đáp tôi không có ý kiến, nhưng tiền đề là ông không được để Ly Ly chịu thiệt, nếu không tôi sẽ không bỏ qua đâu.”

“Biết rồi, yên tâm đi, Ly Ly là con gái ruột của tôi, tôi còn có thể đối xử tệ với nó sao?” Kỷ Ngọc Thư không khỏi nghĩ, nếu đổi lại là Diệp Thu Cúc, bà ta nhất định sẽ không lấn lướt như vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc