[Thập Niên 90] Mẹ Tôi Là Vợ Cả Mất Sớm Trong Tiểu Thuyết Niên Đại

Chương 41: Bắt gặp (2)

Trước Sau

break

Tưởng Ngọc Lan không chút biểu cảm nhìn chằm chằm vào sự tương tác của hai người.

Dù trong lòng ít nhiều đã có suy đoán, nhưng tận mắt chứng kiến cảnh này, bà vẫn cảm thấy có chút khó chịu.

Bà nghĩ, nếu là trước đây, chắc chắn lúc này bà sẽ xông lên hỏi cho ra nhẽ, nhưng nghĩ đến lời Ly Ly nói tối qua rằng sẽ ủng hộ mọi quyết định của bà, bà nhanh chóng bình tĩnh lại.

Bà tự nhủ, mình còn có Ly Ly, không thể hành động bốc đồng.

Hai người nhanh chóng tách ra, Tưởng Ngọc Lan chứng kiến Diệp Thu Cúc đi vào khách sạn Tình Duyên ở gần đó.

Bà nghĩ, về cơ bản có thể xác định thân phận của Kỷ Minh Nguyệt rồi.

Bà cười lạnh một tiếng, Kỷ Ngọc Thư đúng là tính toán hay thật, để bà nuôi con gái cho ông ta.

Nhà họ Kỷ lại càng cao tay hơn, lừa dối bà từ tận năm đó.

Bà đứng tại chỗ, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.

Những năm qua, nhà họ Kỷ gần như không giúp đỡ gì cho họ.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ họ đã cố tình làm vậy, biết rằng bố và anh trai sẽ không bỏ mặc bà, thậm chí có lẽ ngay từ đầu họ đã có ý định này.

Tưởng Ngọc Lan lại lên xe buýt, lần này bà vẫn không về nhà máy làm việc mà về thẳng nhà mẹ đẻ.

Tưởng Kiến Nghĩa thấy bà về thì vô cùng ngạc nhiên: “Hôm nay không đi làm à?”

“Không ạ, hôm nay con về để lấy sổ tiết kiệm.” Tưởng Ngọc Lan nói thẳng mục đích của mình.

“Thế là nghĩ thông rồi à? Đợi đấy, ta vào lấy cho.” Tưởng Kiến Nghĩa trêu.

Tưởng Ngọc Lan không nói gì, bà đến lấy sổ tiết kiệm là để rút tiền ra rồi gửi vào tên Ly Ly.

Sau khi Ly Ly tốt nghiệp cấp hai, bà đã làm cho con bé một cuốn sổ tiết kiệm, vốn định mỗi năm gửi vào một ít, không ngờ bây giờ lại có lúc dùng đến.

Tưởng Kiến Nghĩa cầm sổ tiết kiệm ra, lúc đưa cho bà còn nói: “Con không cho ta bảo lãnh cho Ngọc Thư, đây có một nghìn tệ, con cầm lấy, tìm cơ hội mà đưa cho nó.”

“Chuyện này Ái Quốc và em dâu có biết không ạ?” Tưởng Ngọc Lan hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.

“Yên tâm, ta biết chừng mực.” Tưởng Kiến Nghĩa lườm bà.

“Bố cứ giữ lấy trước đi ạ, khi nào con cần nhất định sẽ không khách sáo với bố đâu.” Tưởng Ngọc Lan nói rồi lại nhét cuốn sổ tiết kiệm về.

“Được thôi.” Tưởng Kiến Nghĩa cũng không tiếp tục đẩy qua đẩy lại.

“Vậy con đến phòng giao dịch một chuyến đã.” Tưởng Ngọc Lan cất sổ tiết kiệm đi.

“Chuyện bảo lãnh hôm qua, con về nhà nói chuyện tử tế với Ngọc Thư, người một nhà không thể vì thế mà sinh ra khúc mắc.” Tưởng Kiến Nghĩa dặn dò.

“Vâng ạ.” Tưởng Ngọc Lan gật đầu.

Bà nghĩ, Kỷ Ngọc Thư không xứng đáng để người nhà bà phải suy nghĩ cho ông ta như vậy.

Hôm nay là thứ Sáu, học xong buổi chiều là được nghỉ.

Đến trưa, ai nấy đều có chút rạo rực, Kỷ Minh Nguyệt lại càng mong chờ hơn, vì Kỷ Ngọc Thư đã nói sẽ đưa cô ta đi sắm đồ.

“Ly Ly, cuối tuần đến nhà tôi chơi nhé?” Ngũ Cúc Nguyệt chủ động mời, cô cảm thấy tuần này mình có vẻ đã “lạnh nhạt” với cô bạn.

“Ngày mai chắc không rảnh rồi, bố tôi nói sẽ đưa tôi và Minh Nguyệt đi mua đồ.” Kỷ Ly Ly không quên chuyện Kỷ Ngọc Thư đã hứa mua quần áo mới cho mình.

“Vậy à, thế để lần sau nhé.” Giọng Ngũ Cúc Nguyệt có chút tiếc nuối.

“Ừ, vậy lần sau hẹn nhé.” Kỷ Ly Ly cười gật đầu, ánh mắt cô liếc sang Kỷ Minh Nguyệt bên cạnh, thấy cô ta đang đăm chiêu suy nghĩ, không biết lại đang ấp ủ âm mưu gì.

Lúc hai người về đến nhà, không ngờ lại thấy Kỷ Ngọc Thư đang bận rộn trong bếp.

Kỷ Ly Ly có chút ngạc nhiên: “Bố, mẹ con đâu ạ?”

“Không biết, vẫn chưa thấy về.” Kỷ Ngọc Thư lắc đầu.

Nếu lần đầu đến chỗ Diệp Thu Cúc, ông ta còn cảm thấy tội lỗi, thì lần thứ hai, cảm giác tội lỗi trong lòng ông ta đã không còn mãnh liệt như vậy nữa.

Về đến nhà thấy Tưởng Ngọc Lan vẫn chưa về, chút áy náy cuối cùng trong lòng ông ta cũng tan biến.

Đúng lúc này, Tưởng Ngọc Lan vội vã trở về.

Kỷ Ngọc Thư lập tức phủ đầu: “Ngọc Lan, bà làm sao thế, bọn trẻ còn phải đi học, tan làm rồi mà không biết về nhà nấu cơm sớm.”

“Hôm nay hơi bận, tôi ra nhà ăn mua cơm về rồi.” Tưởng Ngọc Lan nói xong, ông ta mới để ý đến cặp lồng cơm trên tay bà.

“Mẹ ơi, sao mẹ biết con đang thèm thịt kho tàu của nhà ăn thế?” Kỷ Ly Ly vui vẻ nhận lấy cặp lồng từ tay bà.

“Ăn cơm trước đi.” Kỷ Ngọc Thư có chút lúng túng cầm xẻng quay lại vào bếp.

Cộng thêm mấy món Tưởng Ngọc Lan mua ở nhà ăn về, bữa trưa hôm nay thịnh soạn hơn hẳn mọi khi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc