Khi hai mẹ con đã nằm ngay ngắn trên giường của Kỷ Ly Ly, Tưởng Ngọc Lan mới từ tốn lên tiếng: “Nói đi, ban nãy con muốn nói gì với mẹ.”
“Mẹ ơi, con phát hiện Kỷ Minh Nguyệt nói dối. Hôm qua chị ta không phải đến nhà bạn ăn cơm, mà là đi gặp mẹ chị ta. Mẹ chị ta đang làm thuê ở khách sạn Tình Duyên.”
Kỷ Ly Ly nghĩ, có những sự thật cần bà tự mình khám phá, chứ không phải do người khác nói cho.
“Được, mẹ biết rồi.” Tưởng Ngọc Lan nhanh chóng hiểu ý cô, bà xoa đầu con gái.
“Mẹ ơi, bất kể mẹ làm gì, con đều sẽ ủng hộ mẹ.” Giọng Kỷ Ly Ly vô cùng kiên định.
Tưởng Ngọc Lan không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giống như lúc nhỏ vẫn dỗ cô ngủ.
Bà đang suy nghĩ, kết quả tồi tệ nhất của chuyện này là gì, và liệu bà có thể chấp nhận được không.
Đêm đó, nép mình bên cạnh Tưởng Ngọc Lan, Kỷ Ly Ly ngủ rất ngon.
Ngày hôm sau thức dậy, vẻ mặt cô tràn đầy tinh thần.
Sau khi tiễn hai đứa trẻ ra khỏi cửa, Tưởng Ngọc Lan đến nhà máy xin nghỉ phép.
Bà định đến khách sạn Tình Duyên để gặp mẹ của Kỷ Minh Nguyệt.
Xác nhận thân thế của Kỷ Minh Nguyệt, bất kể cô ta có phải con gái của Kỷ Ngọc An hay không, bà cũng không định để cô ta tiếp tục ở lại nhà này.
Khách sạn Tình Duyên cách đây không xa, nhưng Tưởng Ngọc Lan không muốn bị nhiều người trông thấy nên bà đã chọn đi xe buýt.
Xe buýt đi đi dừng dừng, Tưởng Ngọc Lan nhận ra hình như đã lâu lắm rồi bà không được thảnh thơi như thế này.
Lúc Diệp Thu Cúc tỉnh dậy, bà ta thấy Kỷ Ngọc Thư đang tựa đầu giường hút thuốc.
Bà ta cất giọng có phần dè dặt: “Anh Kỷ, tối qua anh không về, bên chị ấy sẽ không có ý kiến gì chứ?”
Cả hai đều biết “chị ấy” mà bà ta nói là ai.
Tâm trạng vốn đang có chút bực bội của Kỷ Ngọc Thư càng trở nên khó chịu hơn khi nghe giọng nói cẩn trọng của bà ta: “Bà ta thì có ý kiến gì được?”
“Vậy thì tốt rồi.” Diệp Thu Cúc hạ mắt, vờ như thở phào nhẹ nhõm, nói xong đứng dậy chuẩn bị bữa sáng.
Kỷ Ngọc Thư vẫn cầm điếu thuốc trên tay, nhìn bóng lưng bận rộn của bà ta, ông ta bỗng nhớ lại những năm tháng ở dưới quê.
Đó từng là những ngày tháng ông ta không muốn hồi tưởng lại, nhưng bây giờ nghĩ lại, lại thấy cũng không tệ.
Ông ta tiến lên một bước, ngắt ngang động tác của bà ta: “Đừng bận rộn nữa, đi thôi, tôi đưa cô ra ngoài ăn.”
“Để người khác nhìn thấy có được không ạ?” Trong mắt Diệp Thu Cúc ngập tràn lo lắng.
“Sợ gì chứ, cứ nói là tôi thuê cô sắp xếp hàng hóa.” Kỷ Ngọc Thư trong lòng đã có tính toán.
Bên này, chiếc xe buýt lắc lư cuối cùng cũng đến gần khách sạn Tình Duyên.
Vốn dĩ bà không định ăn sáng, nhưng trong đầu bỗng nhớ lại lời nhắc nhở của Ly Ly trước đó, bà mỉm cười đi về phía quán ăn sáng bên kia.
Chưa đi được hai bước, bà đã trông thấy Kỷ Ngọc Thư, người không nên xuất hiện ở đây.
Nụ cười trên môi bà dần tắt ngấm.
Dù khoảng cách giữa hai người khá xa, nhưng những hành động thân thuộc của Kỷ Ngọc Thư cho bà biết, ông ta và người phụ nữ này rất thân thiết.
Ánh mắt Tưởng Ngọc Lan rơi trên người Diệp Thu Cúc, bà chắc chắn mình không quen người này, cũng chưa từng gặp bà ta trong các buổi tụ họp của nhà họ Kỷ.
Gần như ngay lập tức, bà đã đoán ra thân phận của bà ta, đó là mẹ của Kỷ Minh Nguyệt.
“Món này ăn không ngon bằng cô làm.” Kỷ Ngọc Thư cắn một miếng bánh bao nhân thịt, thuận miệng nói với Diệp Thu Cúc.
“Nếu anh thích ăn, đợi em tan làm về sẽ gói cho anh.” Diệp Thu Cúc dịu dàng nói.
Bà ta nghĩ, kiếp trước bà ta cũng từng ảo tưởng Kỷ Ngọc Thư sẽ trở về đón hai mẹ con bà ta lên thành phố sống những ngày sung sướng.
Nhưng bà ta chờ rồi lại chờ, một tháng trôi qua, hai tháng trôi qua, không những không thấy bóng dáng ông ta đâu, mà ngay cả một lời nhắn cũng không có.
Lúc đó trong làng bắt đầu có lời ra tiếng vào, đồn rằng ông ta đã bỏ rơi hai mẹ con bà ta.
Khi đó bà ta đã kiên định biết bao, vì chuyện này mà còn cãi vã, thậm chí đánh nhau với người khác, sau này mới biết mình chỉ là một trò cười.
Vì vậy, bà ta không chờ ông ta nữa, cũng không đặt hy vọng vào ông ta nữa, bắt đầu tận dụng lợi thế của mình để nuôi sống bản thân và Minh Nguyệt.
Nghĩ đến đây, bà ta hung hăng cắn một miếng bánh bao, kiếp này, bà ta nhất định phải sống một cuộc sống hơn người, tất cả những điều này đều là họ nợ mẹ con bà ta.
Ở bên ngoài, hai người không dám đến quá gần.
Kỷ Ngọc Thư ăn vội mấy miếng cho xong bữa sáng rồi hạ giọng nói với bà ta: “Tôi về trước đây, lúc nào rảnh sẽ đến tìm cô.”
“Vâng, em đợi anh.” Diệp Thu Cúc gật đầu, kiếp trước lâu như vậy bà ta còn chờ được, chỉ vài ngày ngắn ngủi, bà ta chờ được.
“Ngày mai Minh Nguyệt được nghỉ, tôi sẽ đưa nó ra hợp tác xã mua sắm thêm ít đồ.
Cô có muốn gì không?” Kỷ Ngọc Thư nhìn Diệp Thu Cúc hỏi.
Diệp Thu Cúc lắc đầu: “Không cần đâu, anh cứ mua cho Minh Nguyệt là được rồi.
Giờ em cũng là người có lương, anh đừng bận tâm nữa.”
Lời của bà ta càng khiến Kỷ Ngọc Thư áy náy.
Ông ta nhớ lại năm đó lúc cưới Tưởng Ngọc Lan, thứ gì cũng sắm sửa đủ đầy, còn Diệp Thu Cúc lại chẳng có gì.
Ánh mắt ông ta dừng lại trên cổ tay bà ta, giọng nói ôn tồn: “Đến lúc đó mua đồng hồ điện tử cho Minh Nguyệt, cũng mua cho cô một chiếc.
Đó là điều tôi đã hứa với cô.”
Diệp Thu Cúc lập tức đỏ hoe mắt, giọng nói càng thêm xúc động: “Anh, không ngờ anh vẫn còn nhớ.”
“Tôi đương nhiên nhớ.” Kỷ Ngọc Thư gật đầu, thấy nước mắt trong vành mắt bà ta, ông ta càng cảm thấy mình nợ bà ta quá nhiều.