Trịnh Cao Dương đạp xe rất chậm, chậm đến mức Kỷ Ly Ly chỉ cần đi nhanh một chút là có thể đuổi kịp họ.
Lúc này, Kỷ Minh Nguyệt lại lên tiếng hỏi: “Trịnh Cao Dương, tôi có nặng lắm không?”
“Không có mà.” Trịnh Cao Dương hơi khó hiểu tại sao cô ta lại hỏi vậy.
“Cậu đạp chậm thế, tôi còn tưởng là do tôi nặng quá, không phải là tốt rồi.” Giọng Kỷ Minh Nguyệt vui vẻ.
“Đương nhiên là không phải.” Lần này Trịnh Cao Dương không dám đạp chậm nữa, bèn tăng tốc.
Một tia hài lòng lóe lên trong mắt Kỷ Minh Nguyệt.
Về đến khu tập thể, Kỷ Minh Nguyệt nhanh nhẹn nhảy xuống xe, ghé sát lại gần cậu ta nói: “Cảm ơn nhé, yên tâm, tôi sẽ nói tốt cho cậu trước mặt Ly Ly.”
“Không phải, cậu nói bậy gì thế?” Trịnh Cao Dương lập tức đỏ bừng mặt.
Kỷ Minh Nguyệt ngạc nhiên nhướn mày, không ngờ lại là một cậu trai ngây thơ trong sáng, cô ta vỗ vai cậu ta: “Yên tâm, tuy tôi từ quê lên, nhưng chuyện tôi biết không ít hơn các cậu đâu.”
“Tôi không có ý đó.” Trịnh Cao Dương vội vàng giải thích.
“Biết rồi, tôi hiểu hết mà.” Kỷ Minh Nguyệt vừa nói vừa nháy mắt với cậu ta, rồi đứng ở cầu thang đợi Kỷ Ly Ly.
Thấy người đang đứng ở cầu thang, Kỷ Ly Ly khẽ nhếch môi, xem ra về khoản diễn kịch, mình vẫn phải học hỏi Kỷ Minh Nguyệt nhiều.
Hai người về đến nhà, không ngờ người đang bận rộn trong bếp lại là Kỷ Ngọc Thư.
Thấy hai người, ông ta tươi cười nói: “Sắp có cơm ăn rồi đây.”
Kỷ Ngọc Thư rất ít khi nấu ăn, nhưng tài nấu nướng của ông ta trước nay không tệ.
Kỷ Ly Ly nhìn món cá nấu dưa chua và nấm xào trên bàn, bất giác nhướn mày, toàn là món Tưởng Ngọc Lan thích ăn.
“Bố, vô sự mà xun xoe, phi gian tức đạo. Bố không làm chuyện gì có lỗi với mẹ đấy chứ?” Kỷ Ly Ly giả vờ bâng quơ cất lời.
Kỷ Ngọc Thư cứng người trong giây lát, sau đó lườm Kỷ Ly Ly: “Con bé này, nói linh tinh gì thế?”
“Cháu mới biết chú hai cũng biết nấu ăn đấy.” Kỷ Minh Nguyệt thật sự ngạc nhiên, tuy cô ta xuyên đến đây chưa lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cô ta thấy đàn ông vào bếp.
“Chuyện cô không biết còn nhiều lắm.” Kỷ Ly Ly cười khẽ, ví dụ như hai mẹ con cô ta cứ ngỡ cuộc sống tương đối sung túc hiện tại của gia đình là nhờ ông ta, hay như việc cứ tưởng ông ta có thể trở thành người giàu nhất là nhờ vào năng lực của bản thân.
“Đúng vậy, nhưng ngày tháng còn dài, sau này tôi nhất định sẽ ngày càng hiểu rõ hơn, cậu nói có phải không, Ly Ly?” Giọng Kỷ Minh Nguyệt mang theo ý khiêu khích ngầm.
“Đúng, ngày tháng còn dài.” Kỷ Ly Ly cười gật đầu.
“Ăn cơm trước đi, nhiều món thế này mà không chặn được miệng hai đứa à?” Kỷ Ngọc Thư nói rồi cầm đôi đũa chung bên cạnh gắp miếng cá mềm nhất vào bát cho Tưởng Ngọc Lan.
“Anh cũng ăn đi.” Giọng Tưởng Ngọc Lan rất nhạt, có lẽ chính Kỷ Ngọc Thư cũng không nhận ra, mấy lần hiếm hoi ông ta chủ động nấu ăn đều có lý do.
Ví dụ như lần đầu tiên là vì mẹ ông ta gây sự lúc bà mang thai, lần thứ hai là do họ đối xử phân biệt với Ly Ly, lần thứ ba cũng là muốn nhờ bố bà giúp chuyện chia nhà, lần thứ tư...
Vậy lần này ông ta lại vì chuyện gì?
“Chú hai đối với thím hai thật tốt, không như mẹ cháu,” nói đến cuối, Kỷ Minh Nguyệt cúi đầu buồn bã.
Bàn tay cầm đũa của Kỷ Ngọc Thư khựng lại, Tưởng Ngọc Lan bên cạnh bỗng nhớ ra một chuyện, bèn tò mò hỏi: “Đúng rồi Minh Nguyệt, mẹ cháu bây giờ ở đâu, lúc trước quên hỏi mất.”
“Bà ấy vẫn ở quê ạ.” Kỷ Minh Nguyệt nói dối, bởi vì theo lời kể trước đó, cô ta chạy trốn hôn sự nên mới lên thành phố tìm bố.
“Ồ.” Tưởng Ngọc Lan như có điều suy nghĩ, gật đầu một cái.
“Ăn cơm, ăn cơm, chuyện cũ chúng ta đừng nhắc nữa, sau này chúng ta đều phải nhìn về phía trước, cuộc sống tốt đẹp đang vẫy gọi chúng ta.” Kỷ Ngọc Thư sau khi vẽ ra viễn cảnh tương lai giục mọi người ăn cơm.
“Chú hai nói đúng ạ.” Kỷ Minh Nguyệt cười hùa theo.
Sau bữa cơm, Kỷ Minh Nguyệt chủ động dọn dẹp bát đũa.
Kỷ Ngọc Thư nhìn người đang bận rộn trong bếp, quay sang nói với Kỷ Ly Ly: “Ly Ly, con nên học hỏi Minh Nguyệt, con gái vẫn nên siêng năng một chút, không thì sau này về nhà chồng cái gì cũng không biết.”
“Bố, bây giờ là thời đại mới rồi, nam nữ bình đẳng, tại sao con gái lại phải lo việc nhà?” Kỷ Ly Ly nhíu mày nhìn ông ta, quả nhiên là tình tiết bắt đầu rồi, tư tưởng phong kiến của ông ta cũng theo đó mà bộc phát ra sao?
Cách giao tiếp như vậy đối với họ thực ra là rất bình thường, nhưng bây giờ có Kỷ Minh Nguyệt và Diệp Thu Cúc làm đối chứng, Kỷ Ngọc Thư không khỏi nhíu mày: “Ly Ly, thầy cô dạy con nói chuyện với người lớn như vậy à?”
Trong phút chốc, không khí trở nên yên lặng, Kỷ Ly Ly có chút khó hiểu: “Chẳng lẽ con nói không đúng sự thật sao?”
“Bố cũng là vì muốn tốt cho con, con xem nhà nào có con gái giống con không?” Nhớ đến sự dịu dàng, ân cần của Diệp Thu Cúc và sự hiểu chuyện của Kỷ Minh Nguyệt hôm nay, ông ta càng cảm thấy những năm qua mình đã quá nuông chiều Kỷ Ly Ly.