[Thập Niên 90] Mẹ Tôi Là Vợ Cả Mất Sớm Trong Tiểu Thuyết Niên Đại

Chương 34: Nhờ chở về

Trước Sau

break

“Làm ăn không có tiền thì không đi được bước nào, bố sẽ không đi vay tiền người khác chứ ạ?” Kỷ Ly Ly nhắc nhở, nợ của vợ chồng cũng là nợ chung.

“Bố con con còn không biết sao, sĩ diện lớn hơn trời, làm sao có thể đi vay tiền người khác được.” Tưởng Ngọc Lan cười nhẹ một tiếng, ý bảo cô yên tâm.

“Cũng đúng ạ.” Kỷ Ly Ly gật đầu, được thôi, đã sĩ diện như vậy, thì những chuyện sau này sẽ dễ giải quyết hơn.

“Trẻ con đừng lo nhiều chuyện như vậy, tin mẹ, mẹ có thể giải quyết tốt.” Tưởng Ngọc Lan đảm bảo với cô.

“Con chỉ thuận miệng hỏi thôi, lo lắng gì đâu ạ.” Kỷ Ly Ly tỏ vẻ mình không hề lo lắng.

“Thôi được rồi, Ly Ly nhà mình không bận tâm đâu.” Bà nói cười với cô, nhưng trong lòng lại đang lên kế hoạch tìm cơ hội sang chỗ Ái Quốc một chuyến, nhờ anh tìm người đến nhà máy gang thép dò la tin tức.

Ông bà nội tuy trọng nam khinh nữ, nhưng nỗi nhớ mong bác cả mỗi năm không phải là giả, nếu Minh Nguyệt thật sự là giọt máu duy nhất của bác cả, liệu họ có thật sự nhẫn tâm đến thế không? Đây cũng là vấn đề mà Tưởng Ngọc Lan phát hiện ra sau một ngày bình tĩnh suy nghĩ.

Chuyện xảy ra quá đột ngột, lúc đó bà hoàn toàn bị Kỷ Ngọc Thư dắt mũi, không hề suy nghĩ nhiều.

Bây giờ bình tĩnh lại, bà cứ cảm thấy có gì đó không đúng.

Nếu cô ta thật sự là con gái duy nhất của bác cả, vậy thì ông bà nội đang tính kế để vợ chồng bà gánh vác trách nhiệm nuôi nấng Kỷ Minh Nguyệt.

Còn nếu không phải, vậy thì nhà họ Kỷ đã lừa dối bà ngay từ đầu.

Dù là trường hợp nào, Kỷ Ngọc Thư cũng là người biết rõ sự tình.

Nghĩ đến đây, một tia ảm đạm lướt qua đáy mắt Tưởng Ngọc Lan.

Thấy Tưởng Ngọc Lan đang đăm chiêu suy nghĩ, Kỷ Ly Ly không làm phiền.

Cô nghĩ thứ cần thức tỉnh có lẽ không chỉ là tình tiết trong ký ức của cô, mà còn là trí thông minh của mẹ cô nữa.

Lúc Kỷ Minh Nguyệt đến trường thì Ngũ Cúc Nguyệt đã đợi sẵn ở cổng.

Thấy cô ta đến, cô bạn vội hỏi: “Sao rồi, gặp được mẹ cậu chưa?”

“Ừm, gặp rồi, hôm nay cảm ơn cậu nhé.” Kỷ Minh Nguyệt vừa nói vừa lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán.

Suốt đường đi không có thời gian nghỉ, cô ta đành phải đạp xe thật nhanh, chỉ sợ bị muộn.

“Không có gì, đi thôi, chúng ta về lớp.” Ngũ Cúc Nguyệt lắc đầu tỏ vẻ đó chỉ là chuyện nhỏ.

Việc học lớp mười tuy không căng thẳng bằng lớp mười hai, nhưng so với sự nhàn nhã của năm ba đại học thì Kỷ Minh Nguyệt vẫn thấy có chút áp lực.

Về đến lớp, cô ta gục cả người xuống bàn nghỉ ngơi, hôm nay mệt quá.

Kỷ Ly Ly liếc mắt một cái đã thấy những giọt mồ hôi trên trán Kỷ Minh Nguyệt.

Cô khẽ nhếch môi, cả nhà ba người đoàn tụ cũng không dễ dàng gì, mệt đến mức này, mau chóng nhen nhóm lại tình xưa đi thôi, để cô và Tưởng Ngọc Lan còn sớm được giải thoát.

Cuộc sống thường ngày ở trường vẫn cứ lặp đi lặp lại một cách nhàm chán.

Đến giờ tan học buổi chiều, hai người mang những tâm tư khác nhau lại cùng nhau về nhà.

Kỷ Minh Nguyệt nghiêng đầu nhìn Kỷ Ly Ly, rồi chậm rãi lên tiếng: “Ly Ly, hôm nay Cúc Nguyệt mời riêng chị đến nhà cậu ấy ăn cơm, em không giận chứ?”

“Yên tâm, không giận đâu. Chị kết bạn được, em cũng rất vui.” Kỷ Ly Ly mỉm cười ngọt ngào với cô ta.

“Vậy thì tốt rồi, lúc nãy Cúc Nguyệt còn lo lắng, chị đã nói là em không phải người nhỏ mọn như vậy.” Kỷ Minh Nguyệt thầm nghĩ, cô thật sự không bị ảnh hưởng chút nào sao? Cô ta không tin.

Hai người đang nói chuyện thì thấy Trịnh Cao Dương đi xe đạp lướt qua, còn bóp chuông chào cả hai.

Kỷ Minh Nguyệt vội đưa tay chặn cậu ta lại: “Trịnh Cao Dương, đợi một chút.”

Trịnh Cao Dương vội phanh xe, quay đầu nhìn hai người: “Có chuyện gì vậy?”

“Trịnh Cao Dương, hôm nay chân tôi đau, cậu có thể chở tôi về được không?” Kỷ Minh Nguyệt vẻ mặt đáng thương chỉ vào chân mình.

Lúc này, Trịnh Cao Dương mới để ý thấy cô ta đang đi một đôi giày vải trắng đế mỏng có dây buộc.

Cậu ta có chút do dự, rồi bất giác nhìn sang Kỷ Ly Ly, thấy cô dường như không quan tâm, cậu ta đành gật đầu: “Được.”

“Vậy cảm ơn cậu nhé.” Nói xong, Kỷ Minh Nguyệt nhảy lên yên sau xe của cậu ta: “Ly Ly, vậy bọn chị đi trước một bước nhé.”

“Được, các chị đi trước đi.” Kỷ Ly Ly vẫy tay chào hai người, ánh mắt cô cũng rơi xuống đôi giày của Kỷ Minh Nguyệt.

Cô nhớ rõ ràng, mới hôm kia Tưởng Ngọc Lan đã đưa một đôi giày da nhỏ mới vào phòng cho cô ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc