Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 20

Trước Sau

break

Đến chiều, Ngu Nhụy Châu mới về. Chỗ lòng heo đó được cô vừa bán vừa cho, một nồi thật ra cũng không có bao nhiêu, cuối cùng cũng hết sạch.

Tạ Trì nhìn cô đếm tiền giấy mà hâm mộ không thôi.

Ngu Nhụy Châu lại rất tự nhiên. Sau khi nghiêm túc đếm hết từng tờ tiền một, cô lại bắt đầu lựa chọn trên quầy hàng của Hoắc Thành Dã, cuối cùng mang đi thêm một ít lòng heo và thịt nữa.

Tạ Trì đang nghĩ trong đầu, số tiền bán thịt kho hôm nay của Ngu Nhụy Châu sẽ phân chia thế nào, thì bên tai lại đột nhiên nghe thấy tiếng đồng dao quen thuộc.

Cậu ta tức giận: “Anh Hoắc, đám trẻ con này phiền thật, ngày nào cũng hát mấy bài này. Không được, em phải đi dạy dỗ chúng một trận.”

Nhưng cậu ta chưa kịp hành động, khi nghe được nội dung bài đồng dao lại lập tức ngây người tại chỗ.

Bên cạnh, Hoắc Thành Dã cũng ngẩng đầu lên vẻ mặt cũng có chút sững sờ.

“Trai mặt sẹo thì đã sao. Mặt có sẹo, lòng không mù...”

Vẫn là đứa trẻ hôm trước, tóc tai ngắn ngủn mặt mày lấm lem vì chơi đùa, vừa chơi với những đứa trẻ khác ở đầu đường vừa hát đồng dao.

Tạ Trì đã xắn tay áo lên được một nửa, đang định bụng đi ra xử lý thì nghe thấy bài đồng dao thằng bé hát. Cậu ta nghiêm túc lắng nghe một lát, rồi đột nhiên kinh ngạc trợn tròn hai mắt, vẻ mặt đầy bất ngờ quay lại nhìn Hoắc Thành Dã.

Nội dung bài hát này, hình như... không phải là bài đồng dao khó nghe bị người ta xúi giục hát lúc trước?

Những người bán hàng rong và dân trong thôn đi ngang qua cũng đều phát hiện ra sự khác thường, không ít người dừng lại hứng thú lắng nghe thằng bé hát.

Cách đó không xa, người phụ nữ hôm trước đòi lòng heo của Tạ Trì và Hoắc Thành Dã không thành, đang ngửi mùi thơm còn sót lại trong không khí, đi qua con hẻm nhỏ đến tiệm thịt.

Trong lòng bà ta khinh thường, nghĩ rằng hôm qua cô vợ mới của nhà họ Hoắc chen ngang một chân, không để họ cho bà ta lòng heo, cũng không biết sau một hồi vật lộn có làm hỏng đồ ăn không.

Thứ đó không dễ làm rất dễ để lại mùi tanh, xử lý cũng rất phiền phức.

Con bé kia trông đỏng đảnh keo kiệt như vậy, lấy về rồi chắc sẽ biết thứ này tốn công thế nào. Hôm nay vừa hay ra xem trò cười của bọn họ.

Nhân tiện qua chuyện này, biết họ không có khả năng xử lý đồ ăn, dù không cho không bà ta nhưng ít nhất thứ này người khác cũng không muốn, nói không chừng có thể mua về với giá rẻ hơn.

Người phụ nữ vui vẻ đi về phía trước, trong lòng tràn ngập niềm vui sắp vớ được món hời.

Nhưng mà mùi thơm nức mũi trong không khí này là gì vậy, sao trước đây bà ta sao không ngửi thấy nhỉ?

Mấy nhà hàng xóm gần đây dường như cũng thoang thoảng mùi hương này. Là có cửa hàng mới mở hay nhà nào cũng làm món ngon vậy?

Bà ta không nghĩ ra, cứ mơ màng bước nhanh thêm vài bước, vừa nhìn thấy tiệm thịt của Hoắc Thành Dã, liếc mắt qua không thấy cô vợ mới xinh đẹp hôm qua, trong lòng liền vui vẻ cảm thấy suy nghĩ của mình là đúng.

Cô vợ nhỏ này chắc chắn là về nhà không xử lý được đồ ăn, nên ngại không dám đến tiệm thịt nữa.

Sắc mặt người phụ nữ hồng hào nở một nụ cười đắc ý, vừa định nói gì đó thì đã nghe thấy tiếng đồng dao bên tai.

“Trai mặt sẹo thì đã sao. Mặt có sẹo, lòng không mù. Hơn hẳn mặt không sẹo không tì vết, da không tì lòng đầy mủ.”

“Lưỡi độc địa, giỏi điêu ngoa. Miệng thì cười, sau lưng cướp."

“Chớ lấy tướng mạo luận tốt xấu, huống chi mặt sẹo lại càng hiên ngang.”

Từng câu từng chữ của bài đồng dao bà ta đều nghe rõ mồn một, vang vọng khắp đầu đường. Đặc biệt là mấy câu sau, cứ như thể có người cố tình đang châm chọc bà ta vậy, mặt người phụ nữ lập tức đỏ bừng lên.

Bà ta cúi đầu nhìn, một đám trẻ con đang chơi đùa ở đó, trong đó đứa cầm đầu hát hăng say nhất, không phải là đứa con trai nghịch ngợm của bà ta thì còn là ai?

Mấy đứa trẻ xung quanh cũng bắt chước, vừa chơi đùa vừa đồng thanh hát theo. Những câu như “Lưỡi độc địa, giỏi điêu ngoa” vang lên không ngớt, chúng học còn nhanh hơn cả lúc hát “trai mặt sẹo, nước mắt lưng tròng”.

Người phụ nữ tức đến muốn nổ tung, đặc biệt là khi phát hiện có không ít dân trong thôn đang vây xem, sắc mặt bà ta càng tím lại như gan lợn.

Bà ta xông lên tóm lấy con trai mình, mặt lúc xanh lúc đỏ, ngoài mạnh trong yếu, chột dạ quát lên: “Hát bậy bạ cái gì thế, ai bảo con hát mấy thứ này ở đây!”

Thôn chỉ có bấy nhiêu, chuyện bà ta thích ham lợi nhỏ thực ra không ít dân trong thôn đều biết. Lúc trước con trai bà ta hát bài đồng dao khó nghe cũng có người ngăn cản, nhưng thằng bé vẫn chứng nào tật nấy không ai quản được.

Không ít người trong lòng đều hiểu rõ, lời nói việc làm của trẻ con về cơ bản đều do người lớn dạy. Rõ ràng lúc trước thằng bé hát bà ta không quản, bây giờ đổi lời rồi bà ta lại bắt đầu ra vẻ.

Những ánh mắt kỳ lạ của mọi người xung quanh đổ dồn về phía họ, không ít người còn cười nhạo ra tiếng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương