Ngu Nhụy Châu nắm tay Triệu Chi Hoa, giọng điệu thân thiết và tự nhiên, không giống như người bán hàng xa lạ lần đầu gặp mặt, mà giống như người thân quen từ lâu đang tám chuyện nhà. Cô khen Triệu Chi Hoa vài câu, khen đến mức bà ngẩn người ra, mặt mày ửng hồng.
Rồi sau đó...
Cô cười chọn những miếng lòng heo, mỗi thứ cắt vài miếng, gói lại rồi đưa cho Triệu Chi Hoa:
“Thím ơi, biết thím là khách quen của tiệm chúng cháu, bà con hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm rồi, cảm ơn thím đã luôn ủng hộ tiệm thịt của anh Thành Dã nhà cháu. Chút này là sản phẩm mới của chúng cháu gửi thím nếm thử, sau này thường xuyên ghé qua nhé.”
Triệu Chi Hoa nào gặp qua tình huống này bao giờ. Thịt là thứ quý giá, ngày thường mua một chút thôi cũng phải suy nghĩ nửa ngày. Vậy mà một ít lòng heo này, lúc nãy ngửi đã thấy thơm như vậy, rõ ràng là hương vị không tồi, mà Ngu Nhụy Châu lại không lấy tiền, còn miễn phí cho bà một ít.
Tuy không nhiều, nhưng chuyện này cũng...
Ngu Nhụy Châu nói chuyện lại dễ nghe, lại còn cười tủm tỉm tặng đồ cho bà, Triệu Chi Hoa cảm động vô cùng.
Bà thầm nghĩ, ra đây là vợ mới cưới của Hoắc Thành Dã, cô vợ này người tốt thật.
Sau khi Triệu Chi Hoa rối rít cảm ơn rồi ngượng ngùng rời khỏi tiệm thịt, Ngu Nhụy Châu liền nhận được ánh mắt nghi hoặc của Tạ Trì.
Tạ Trì không hiểu, thấy xót thịt vô cùng: “Chị dâu, không phải chị kho cái này để bán sao? Sao hôm qua chị còn không nỡ cho người khác, hôm nay lại cho không thím Triệu ăn thế? Lãng phí quá, đồ ngon như vậy, nếu chị sợ bán không được thì cho em đi, em ăn hết được mà.”
Ngu Nhụy Châu hài hước nhìn cậu ta: “Sao nào, trước đây chẳng phải các cậu cũng từng cho người khác lòng heo còn gì. Giờ tôi mới cho người ta có một ít mà cậu đã xót ruột à?"
Cô rất bình tĩnh: “Đừng vội, lát nữa xem sẽ biết.”
Tạ Trì ho khan một tiếng, muốn phản bác nhưng không nói nên lời. Thấy dáng vẻ này của Ngu Nhụy Châu, cậu ta cũng khá tò mò không biết cô đang chờ đợi cái gì.
Hoắc Thành Dã liếc cô một cái, trong lòng lại hiểu rất rõ.
Quả nhiên, Ngu Nhụy Châu vừa nói xong không bao lâu, nồi thịt kho mới khuấy được vài vòng, Triệu Chi Hoa đã đỏ mặt xách tay áo quay lại.
Tạ Trì sững sờ: “Thím ơi, thím còn cần thịt heo sao? Hay là thịt heo nhà cháu bán lúc trước có vấn đề về cân nặng ạ?”
“Không phải, không phải.”
Mặt Triệu Chi Hoa càng đỏ hơn, bà không nhịn được ngẩng mắt lên nhìn Ngu Nhụy Châu:
"Ông nhà tôi ngày thường thích nhắm rượu. Khó khăn lắm mới về một chuyến nên tôi cũng chiều. Vừa rồi tôi mang về ít thịt kho, ông nhà khen ngon quá nên tôi... tôi muốn mua thêm một ít về."
Ngu Nhụy Châu ra vẻ kinh ngạc, đôi mắt long lanh như nước chớp chớp liên tục:
“Dạ vâng nhưng mà cháu cũng chỉ vừa mới mang ra định làm phúc lợi cho khách quen thôi, chưa có kinh nghiệm bán hàng gì cả. Nếu thím mua thì cháu sẽ cố gắng cho thím nhiều thêm một chút. Thím ơi, thím xem thím muốn gì nào: móng heo, gan heo, phổi heo, tim heo đều có cả...”
Cô dùng muỗng lần lượt vớt từng thứ lên cho thím Triệu xem.
Triệu Chi Hoa đến gần, không nhịn được nước miếng chảy ròng ròng, trực tiếp vung tay: “Mỗi thứ cho thím một ít đi cũng không cần nhiều đâu, lúc trước cháu đã cho thím rồi, nhiều nữa thì thím ngại lắm.”
“Sao có thể chứ thím, thím khách sáo với chúng cháu làm gì, đều là người nhà cả mà, trước kia thím cũng thường xuyên ủng hộ tiệm thịt của chúng cháu mà.”
Ngu Nhụy Châu cười tủm tỉm gắp từng thứ ra cắt một ít, cho vào túi, sau đó lại múc một muỗng nước sốt không quên dặn dò Triệu Chi Hoa:
“Thím ơi, nước canh này nếu thím không chê thì về chan cơm ăn cũng thơm lắm, cháu múc thêm cho thím.”
“Ôi đủ rồi đủ rồi.”
Triệu Chi Hoa sợ chút nước kho và thịt này bị đổ, vội vàng đưa hai tay ra nhận lấy. Ngón tay quệt phải chút nước canh chảy xuống bên cạnh, quay người lại lập tức cho vào miệng mút chùn chụt.
Ngon đến mức mắt bà híp cả lại.
Thơm, thơm quá đi mất!
Bà quay đầu lại nhìn Ngu Nhụy Châu vẫn luôn cười tủm tỉm, thái độ ôn hòa, thầm nghĩ cô vợ mới cưới này của Hoắc Thành Dã tính tình tốt thật. Người cũng tốt, cho bà đồ ăn cũng đủ đầy đúng là một cô gái tốt.
Bà mang theo lòng đầy thiện cảm với Ngu Nhụy Châu, cẩn thận xách thịt kho đi về.
Tạ Trì bị tất cả những chuyện này làm cho ngây người.
Phải biết trong thôn Triệu Chi Hoa là người nổi tiếng tiết kiệm, ngoài việc cố định mua nửa cân thịt, ngày thường ngay cả quần áo, giày dép cũng không nỡ mua. Vậy mà giờ đây lại bỏ tiền ra mua lòng heo kho của Ngu Nhụy Châu?
Tạ Trì đang kinh ngạc thì trước mắt lại xuất hiện một vị khách hàng khác. Ngu Nhụy Châu bên cạnh lại thờ ơ ngẩng mắt lên nhìn, sau đó nở một nụ cười quen thuộc.
Dường như đang nói, vị khách hàng này cô cũng nắm chắc trong lòng bàn tay rồi!
Tạ Trì: “...”
Cậu ta không nhịn được tặc lưỡi, thật đúng là...lợi hại!