Thập Niên 80: Sau Khi Bị Hành Hạ Tới Chết, Tôi Đã Được Tái Sinh

Chương 20

Trước Sau

break
"Mọi người thấy chưa? Rõ ràng là nhà này hành hạ dâu mới, bắt làm lụng đủ thứ mà lại bỏ đói người ta.”

“Con bé Chu Tuệ chắc vì quá đói nên mới lén ăn chút đồ, bị thằng Xuyên bắt quả tang rồi lôi ra đánh đập. Trong lúc bị đánh đau quá, nó mới quờ quạng phản kháng rồi vô tình làm thằng Xuyên bị thương chỗ đó thôi."

Những người xung quanh nghe vậy liền gật đầu lia lịa tán thành.

"Đúng đấy, tôi cũng vừa nghe thấy tiếng thằng Xuyên gào lên đòi giết con bé, nghe mà rợn cả tóc gáy."

"Tôi cũng nghe rõ mồn một, thật là đáng sợ quá đi mất."

"Hừ, cái loại đàn ông suốt ngày chỉ biết thượng cẳng chân hạ cẳng tay với vợ mình thì bị phế đi cũng là đáng đời!"

Chu Tuệ âm thầm quan sát phản ứng của đám đông và cảm thấy vô cùng đắc ý. Cô hiểu rõ sức mạnh của dư luận có thể bức tử một con người. 

Cứ tạt nước bẩn thật nhiều vào, lâu dần cái sai cũng sẽ trở thành sự thật hiển nhiên. Đây chính là bài học xương máu mà cô đã phải trải qua ở kiếp trước.

Tiết Hồng Diễm giận đến điên người, bà ta gào lên: "Lũ đần độn các người im miệng hết đi! Không thấy con trai tôi đang đau đến chết đi sống lại đây sao mà còn đứng đó buôn chuyện? Sao không mau vào mà cứu người hả?"

Những người hàng xóm vốn có ý định vào giúp, nhưng vừa nghe thấy những lời mắng nhiếc thậm tệ của bà ta, ai nấy đều lập tức thu tay lại.

"Ấy chết, nhà tôi còn có việc gấp, không giúp được rồi."

"Tôi cũng thế, đang dở bữa cơm, xin phép về trước nhé."

Cái nết của Tiết Hồng Diễm vốn đã chẳng ra gì, bà ta vừa cất lời là mọi người chỉ muốn tránh xa.

"Các bác, các chú hàng xóm tốt bụng ơi, xin mọi người hãy rủ lòng thương mà giúp đỡ gia đình tôi với. Làm ơn giúp đưa anh Xuyên đến bệnh viện ngay đi ạ.”

“Dù sao chúng ta cũng cùng sống trong một khu tập thể, cùng làm chung một nhà máy mà. Anh Xuyên nhất định sẽ ghi tạc ơn nghĩa này của mọi người. Nếu còn chậm trễ, tôi e là anh ấy sẽ không trụ vững mất.”

“Anh Xuyên vốn là người trọng sĩ diện, nếu “chỗ ấy” mà có mệnh hệ gì thì anh ấy biết sống sao đây... hu hu hu..."

Tạ Xuyên vốn là thợ điện bậc sáu của nhà máy thép, tiền đồ đang rộng mở thênh thang. Dẫu cho bà mẹ anh ta có quá quắt, nhưng bản thân anh ta xưa nay vẫn luôn tỏ ra là người biết điều, lại có chí tiến thủ khi đạt được bậc thợ cao như vậy khi tuổi đời còn trẻ.

Lời nhắc khéo của Chu Tuệ khiến mọi người sực tỉnh, thôi thì không nể mặt bà già kia cũng phải nể trọng tài năng của anh ta.

"Thôi được rồi, mỗi người một tay giúp một chút, mau khiêng thằng Xuyên lên xe ba gác đi!"

Trong khi đó, mấy bà cô lớn tuổi chẳng mảy may quan tâm gã là thợ bậc mấy, thứ họ tò mò duy nhất lúc này chính là mức độ nghiêm trọng của vết thương nơi vùng kín kia.

"Trông có vẻ nặng đấy, các bà bảo liệu sau này nó còn “làm ăn” gì được nữa không?"

"Chậc chậc, máu chảy xối xả thế kia thì e là khó giữ được lắm."

"Tội nghiệp thật, chẳng lẽ sau này lại phải sống kiếp thái giám sao?"

"Nó thì tội gì, nhà đã có sẵn ba đứa con trai nối dõi rồi. Đáng thương nhất phải là con bé Chu Tuệ kia kìa, vừa mới chân ướt chân ráo về nhà chồng đã phải chịu cảnh thủ tiết khi tuổi đời còn xanh."

Thế là những ánh nhìn đầy thương xót bỗng chốc đổ dồn về phía Chu Tuệ. Cô liền nắm bắt thời cơ để bày tỏ tấm lòng sắt son.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc