Thực lòng Chu Tuệ không muốn tỏ ra yếu đuối, nhưng phản ứng sinh lý từ nỗi sợ hãi và bóng ma tâm lý quá lớn khiến cô không thể kìm nén được những giọt lệ.
Cô cũng chẳng còn cách nào khác. Chu Tuệ đặt chiếc bát xuống, tay nhanh chóng vớ lấy cái kẹp than đặt dưới đất để phòng thân.
"Anh đừng có bước tới đây! Tôi cảnh cáo anh, tốt nhất là hãy đứng yên tại chỗ!"
Cơn thịnh nộ trong lòng Tạ Xuyên bùng lên dữ dội.
"Chu Tuệ, có phải tôi đã quá nương tay với cô rồi không? Bỏ cái kẹp than đó xuống ngay, đừng để tôi phải dùng đến bạo lực!"
"Tôi mà bỏ xuống thì anh sẽ tha cho tôi chắc? Anh chỉ muốn tôi không có gì chống cự để đánh cho đau hơn thôi! Đừng hòng lừa được tôi!" Chu Tuệ gào lên trong tuyệt vọng.
Tạ Xuyên bỗng cảm thấy chột dạ, anh ta không dám đối diện trực tiếp với đôi mắt trong veo như nhìn thấu tâm can của cô.
Anh ta có cảm giác Chu Tuệ hiểu anh ta rõ mồn một, dường như cô luôn đoán định được từng bước đi, từng hành động tiếp theo của anh ta.
Chẳng lẽ tất cả chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Tạ Xuyên từ từ giơ hai tay lên cao như để biểu thị sự nhượng bộ.
"Được rồi, tôi chịu thua cô rồi đấy! Tôi hứa sẽ không động một ngón tay vào cô, giờ thì bỏ cái kẹp than đó xuống được chưa?"
Chu Tuệ âm thầm nhắm chuẩn vào vị trí hiểm nhất trên cơ thể Tạ Xuyên. Cô lặng lẽ tính toán khoảng cách, rồi nhân lúc anh ta đang lơ là mất cảnh giác, cô dồn hết sức bình sinh đâm mạnh cái kẹp than vào hạ bộ của anh ta.
"Á... á... á!"
Một tiếng thét xé lòng vang dội khắp khu nhà tập thể. Tạ Xuyên đổ gục xuống sàn, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ đũng quần, anh ta run rẩy đưa tay định che vết thương nhưng lại không dám chạm vào vì quá đau đớn.
"Chu Tuệ... Tao phải giết chết mày!" Tạ Xuyên gầm lên trong sự phẫn nộ tột cùng.
Ba đứa trẻ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng liền sợ hãi tháo chạy ra ngoài. Tiết Hồng Diễm nghe tiếng động liền khập khiễng lao từ phòng khách vào: "A Xuyên, có chuyện gì thế con?"
Vừa nhìn thấy vũng máu loang lổ giữa hai chân con trai, bà ta kinh hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu, suýt chút nữa là ngất lịm đi.
"Trời đánh thánh vật nhà mày! Mày chán sống rồi sao mà dám triệt hạ nòi giống của con trai tao? Giết chết mày cũng không rửa hết tội lỗi này đâu!"
Tiếng la lối của bà ta kéo theo đám đông hàng xóm hiếu kỳ ùa vào xem.
"Có chuyện gì thế? “Cái gốc” của ai bị hỏng rồi à?"
"Trời đất ơi, máu me đầm đìa thế kia, sao lại bị thương đúng chỗ hiểm vậy?"
"Khiếp quá, chảy nhiều máu thế kia thì liệu còn dùng được nữa không?"
"Cô dâu mới này nhìn thế mà ra tay độc ác quá, thù sâu oán nặng gì mà lại triệt đường con cái của chồng mình như vậy?"
Chu Tuệ làm ra vẻ mặt kinh hoàng bạt vía, cô vứt chiếc kẹp than sang một bên rồi ngồi thụp xuống đất, run rẩy: "Xin đừng giết tôi! Tôi biết lỗi rồi, từ nay tôi không dám ăn vụng thịt nữa đâu, dù có chết đói tôi cũng không dám nữa! Sau này tôi sẽ làm việc quần quật cả ngày mà không cần ăn cơm, xin anh đừng đánh tôi nữa... hu hu hu..."
Tiếng khóc xé lòng của Chu Tuệ khiến ai nấy đều mủi lòng. Thím Thúy Hoa, một người hàng xóm vốn tính hay chuyện, lập tức trổ tài suy luận như một vị thám tử Sherlock Holmes.