Cuối cùng, mẹ cô phải đứng dậy bế cô đến gốc cây: "Nghỉ một lát đi con, con còn nhỏ, không thể ở ngoài đồng lâu được."
Phán Phán đành ngoan ngoãn gật đầu.
Bị nắng chiếu rát, hai má cô ửng hồng.
Lưu Nguyệt xót con vô cùng, bà chặt một tàu lá chuối gần đó rồi đưa cho cậu con trai út: "Dương Dương, quạt cho em gái đi."
"Mẹ, con cũng nóng mà..."
"Nhanh lên."
Dương Dương chưa nói hết câu, mẹ đã lườm một cái sắc lẹm.
Cậu không dám lèo nhèo nữa, miễn cưỡng đáp: "Vâng, được rồi ạ!"
Cậu anh trai cầm tàu lá chuối quạt cho mình, Phán Phán đang ngồi bỗng vội vàng đứng dậy: "Anh ơi, em không cần đâu."
Dương Dương kéo cô ngồi xuống: "Không sao, em cứ ngồi đi, anh quạt cho em cũng là quạt cho anh mà."
"Nhưng mà..."
"Nhưng nhị gì nữa? Ngồi yên đi."
Tuy lúc nãy Dương Dương nói với mẹ như vậy, nhưng cậu biết thừa tại sao mẹ lại bảo cậu làm thế.
Nhìn anh trai quạt cho mình, Phán Phán áy náy không yên.
Nhưng Dương Dương cũng chỉ quạt được một lúc thì dưới chân đồi có người đi tới.
"Cha về rồi!" Dương Dương vội reo lên.
Lưu Nguyệt nghe tiếng, nhìn ra con đường nhỏ ngoài đồng.
Chỉ thấy chồng bà đang rảo bước đi tới, trên tay còn xách theo thứ gì đó.
Đợi người đến gần, Lưu Nguyệt mới nhận ra, ông cầm mấy cái bánh bao.
"Anh về rồi." Lưu Nguyệt nói, rồi liếc nhìn thứ trên tay ông: "Bánh bao ở đâu ra thế?"
"Lấy ở chỗ trưởng thôn."
Nói là bánh bao, nhưng thực ra là màn thầu không nhân, chỉ là mọi người quen gọi chung như vậy.
Trần Trung đưa bánh cho vợ, thấy hai đứa con cũng ở đây thì nói: "Anh vừa về nhà, còn đang thắc mắc không biết hai đứa nó đi đâu."
Trần Trung cũng đoán là vợ con đang ở ngoài đồng nên mang bánh bao ra luôn.
Ông nhìn Phán Phán, thấy cả khuôn mặt con bé đỏ bừng, tò mò hỏi: "Sao Phán Phán nóng thế kia?"
Lưu Nguyệt hất cằm về phía ruộng lạc, bất lực nói: "Chậc, con bé này, cứ nằng nặc đòi giúp việc. Em không cho mà cứ đòi làm, thế là nắng chiếu cho mặt đỏ ửng cả lên."
Tuy Phán Phán gầy gò nhỏ bé, nhưng ngoài vết bớt ra thì da dẻ tay chân đều trắng trẻo, bị nắng chiếu vào một chút là đỏ ngay.
Cuộc trò chuyện của hai vợ chồng, Phán Phán đứng bên cạnh nghe không sót một lời.
Cô ngẩng đầu, nhìn về phía cha mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ căng thẳng.
Trần Trung nhìn cô, cười khen: "Phán Phán nhà ta hiếu thảo quá, nhỏ thế này đã biết đỡ đần cha mẹ rồi, sau này lớn lên chắc chắn sẽ rất giỏi giang."
Phán Phán cứ nghĩ cha sẽ mắng mình, không ngờ lại được khen.
Đôi mắt long lanh đáng thương bỗng sáng rực lên khi nghe những lời này.
Trần Trung biết, trẻ con đứa nào cũng thích được khen.
Ông đưa bàn tay to lớn xoa đầu Phán Phán, nói: "Nhưng con còn nhỏ, làm gì cũng phải lượng sức mình, biết chưa? Tuổi nào làm việc nấy, không được làm quá sức."
Cha nói rất nhiều, tuy Phán Phán không hiểu hết nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Sau đó, Trần Trung bảo vợ chia bánh cho hai đứa nhỏ và ông bà.
Chỉ có bốn cái bánh, Lưu Nguyệt chia cho hai đứa mỗi đứa một cái, ông bà mỗi người một cái.
Ông cụ Trần ban đầu còn từ chối, nhưng Lưu Nguyệt cứ dúi vào tay ông ấy: "Cha cứ ăn đi ạ, vợ chồng con còn trẻ, không cần ăn đâu. Cha mẹ ăn cho no là được rồi."
Ông cụ biết các con có lòng hiếu thảo, nếu mình không ăn chúng nó cũng áy náy, đành gật đầu nhận.
...
Phán Phán nhìn chiếc bánh bao trên tay, rồi lại nhìn cha mẹ đang nói chuyện.
Cô bé ngẩng đầu lên, bẻ một nửa chiếc bánh của mình, rồi đi về phía cha mẹ.
Bàn tay nhỏ xíu chìa ra, cầm nửa chiếc bánh, Phán Phán nhìn mẹ, nói: "Mẹ ơi, cho mẹ này."
Lưu Nguyệt sững người: "Đây là... cho mẹ à?"
Phán Phán gật đầu.
"Thôi thôi không cần đâu." Lưu Nguyệt vội nói, đẩy tay cô ra: "Con ăn đi, có một tí tẹo, con cứ ăn đi."