Cô còn biết khâu vá quần áo nữa, chỉ là khâu không được đẹp lắm thôi.
"Anh ơi, em giúp được không ạ?" Phán Phán nhìn anh trai, hỏi một cách nghiêm túc.
Dương Dương cũng không ngờ em gái lại hỏi vậy.
"Em biết làm không? Việc này không dễ đâu." Dương Dương không chắc chắn lắm.
Mặc dù bình thường Dương Dương cũng hay phụ giúp việc nhà, chẳng mấy khi được rảnh tay.
Nhưng trong ký ức của cậu, Lạc Lạc trước đây chưa bao giờ phải động tay vào việc gì. Dù có bị sai làm gì, cô ta cũng sẽ nói: "Con còn nhỏ thế này, con không làm đâu."
Phán Phán lại gật đầu một cách quả quyết: "Em biết ạ, em có thể học."
Dương Dương không tin.
Nhưng thấy Phán Phán tha thiết quá, cậu vẫn gọi mẹ: "Mẹ ơi, Phán Phán cũng muốn giúp nhổ cỏ, có cho em ấy giúp không ạ?"
"Hả?" Lưu Nguyệt quay đầu lại nhìn hai đứa con, rồi xua tay về phía Phán Phán. "Thôi, thôi không cần đâu, hai đứa cứ nghỉ ngơi đi."
Nhưng Phán Phán vẫn đi về phía mẹ: "Mẹ ơi, con biết giúp mà."
Ánh mắt con bé đầy kiên định, nhất quyết muốn được giúp đỡ.
Lưu Nguyệt không chịu nổi ánh mắt ấy, nhìn con bé vừa thấy thương vừa thấy tội.
"Thôi được rồi, vậy con giúp một tay nhé." Bà đành đồng ý, nhường cho Phán Phán một chỗ.
Phán Phán ngồi xổm xuống, rồi nhìn ông, lại nhìn bà để xem họ làm như thế nào.
Lưu Nguyệt biết trước đây con bé ở trên thị trấn, chắc chắn chưa từng làm cỏ bao giờ nên đành chỉ dạy: "Con nhìn này, đây là cây lạc nhé. Ngoài cây lạc ra thì tất cả những cây còn lại đều là cỏ. Con nhổ nó lên rồi bỏ vào cái mẹt này."
Sức sống của cỏ dại rất mãnh liệt, vứt ở đâu chúng cũng có thể mọc lại được. Vì thế, cỏ nhổ ngoài đồng không thể vứt bừa bãi. Mọi người thường gom chúng lại một góc, đợi cỏ khô đi một chút rồi đốt thành tro.
Phán Phán chăm chú nghe xong, lập tức bắt tay vào việc.
Đôi chân nhỏ bé ngồi xổm trên mặt đất, cái đầu nhỏ cúi xuống, nhìn đám cỏ trước mặt rồi bắt đầu nhổ từng cây một.
Dương Dương đang chơi ở bên cạnh, thấy em gái cũng xắn tay vào làm, cậu ngại ngùng không dám chơi nữa, cũng chạy lại: "Mẹ, con cũng giúp."
Lưu Nguyệt đương nhiên không từ chối.
Mấy đứa con trai nhà bà hễ rảnh là đều phải phụ giúp việc nhà. Nhà nghèo, con lại đông, muốn sống tốt thì từ người lớn đến trẻ con, ai cũng phải làm việc.
Nếu nói có người duy nhất không phải làm gì, thì đó chính là Lạc Lạc, cô ta luôn được cả nhà cưng chiều.
Nghĩ đến đây, Lưu Nguyệt lại nhìn Phán Phán, đứa trẻ trước giờ chỉ sống trên thị trấn.
Con bé đang cố gắng lấy lòng họ, không muốn mọi người nghĩ nó là đứa vô dụng.
Nhưng thực ra, con bé đâu cần phải vất vả như vậy.
...
Phán Phán sức yếu, gặp phải cây cỏ nhổ không lên, mặt đỏ bừng lên vì gắng sức nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc.
Nhưng Phán Phán cũng không ngốc, cô biết những loại cỏ này có bộ rễ rất sâu. Nhổ không được, cô tìm một cành cây gần đó, rồi chọc chọc vào gốc cỏ. Đợi đất mềm ra là có thể nhổ lên được.
Tất cả những điều này, Lưu Nguyệt đều nhìn thấy. Bà định lại giúp, nhưng nghĩ lại, con bé đã không mở lời nhờ vả, nghĩa là nó muốn tự mình giải quyết.
Bà quan sát một lúc lâu, không chỉ bà mà cả hai ông bà cũng đang để ý đến con bé.
Bà cụ Trần nhắc nhở Phán Phán: "Phán Phán à, cỏ nào không nhổ được thì nói với bà, bà nhổ cho."
Phán Phán gật đầu, dạ một tiếng, nhưng từ đầu đến cuối, cô không hề nhờ ai giúp.
Bà cụ Trần cũng không cố ý lại giúp, bà ấy chỉ nhổ cỏ ở phía trước, miệng thì thầm với ông nhà: "Con bé này bướng thật đấy."
Ông cụ Trần hừ một tiếng: "Giống nhà họ Trần chúng ta đứa nào chẳng bướng."
Bà cụ Trần bật cười: "Ông lại còn tự hào nữa à?"
Mặt trời dần lên cao, nhưng Phán Phán vẫn mải miết làm việc không biết mệt.