Tạ Tiểu Ngọc lên giường, thấy Phúc Sinh nằm ngửa áp sát vào tường, nhắm mắt, hai tay đặt chéo trên ngực. Tạ Tiểu Ngọc nói: "Phúc Sinh, anh bỏ tay xuống đi, đặt thế này không tốt cho tim, còn dễ gặp ác mộng nữa."
Phúc Sinh lập tức đặt tay xuống bên người, Tạ Tiểu Ngọc bật cười. Để Tạ Tiểu Ngọc nằm cùng giường, Phúc Sinh cũng đã rất cố gắng rồi. Tạ Tiểu Ngọc không vội, cứ từ từ, cô thổi tắt đèn dầu, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Những con chuột lọt vào phòng của Phúc Sinh chưa bao giờ sống sót mà ra ngoài. Chuột rất tinh ranh, vốn dĩ đã không con nào dám bén mảng đến. Hôm nay có lẽ do mùi thơm thức ăn mà Tiểu Ngọc mang từ khu thanh niên trí thức về, những con chuột đáng ghét đó lại không sợ chết mà chạy đến.
Phúc Sinh nghĩ, Tiểu Ngọc sợ ngay cả con rắn nước dài một thước, chắc cô cũng sợ chuột, Phúc Sinh ném mỗi viên đá trúng một con chuột vào mắt. Buổi sáng hôm sau, hắn mang ba con chuột đó ra sau núi chôn.
Tối qua Tạ Tiểu Ngọc ngủ rất ngon, cô không hề hay biết Phúc Sinh ra ngoài lúc nào. Cô bưng chậu, khăn mặt ra bếp phía trước để đánh răng rửa mặt, bỗng thấy Lưu Tú Hảo đang dùng chiếc cốc sứ men cô mới mua để múc nước, chuẩn bị đánh răng.
Tạ Tiểu Ngọc hét to một tiếng: "Khoan đã!"
Lưu Tú Hảo giật mình: "Sáng sớm đã ầm ĩ, cô muốn chết à?"
"Chị dâu hai, sao chị lại dùng cốc đánh răng của em, không vệ sinh chút nào."
Tạ Tiểu Ngọc ôm cả đôi cốc sứ men in hình chữ Hỷ đỏ vào lòng: "Cái này là của em và Phúc Sinh."
Mắt Lưu Tú Hảo giật giật, chỉ có Tạ Tiểu Ngọc là chảnh chọe bày đặt, dùng chung một cái cốc thì có sao. Trước khi cô về, người lớn trẻ con trong nhà chẳng phải vẫn dùng chung hết sao.
Phúc Sinh quay về, Tạ Tiểu Ngọc đưa cho hắn một chiếc cốc sứ men mới: "Phúc Sinh, anh đánh răng xong thì đặt cốc vào phòng mình nhé. Những đồ chạm đến miệng thì không được dùng chung đâu."
Không ai trong nhà họ Diệp nói gì được Tạ Tiểu Ngọc, dù sao đây cũng là đồ cô tự bỏ tiền ra mua.
Ăn sáng xong phải xuống đồng, Lưu Tú Hảo nhìn thấy cổ tay Tạ Tiểu Ngọc vẫn còn đỏ ửng, đúng là đồ yếu đuối, cô ta nói: "Mẹ, trưa nay Tiểu Ngọc phải nấu cơm chứ?"
Tạ Tiểu Ngọc không cần Cao Phân mở lời, cô đang muốn làm chút đồ ăn ngon cho Phúc Sinh, liền vui vẻ đồng ý: "Vâng, trưa nay con nấu cơm ạ."
Lưu Tú Hảo bĩu môi, trong lòng thầm đắc ý, Tạ Tiểu Ngọc ngoài cái đẹp yếu đuối ra thì chẳng được tích sự gì, không xuống đồng làm việc được, nếu cô ta lại nấu cháy cơm, xem mẹ chồng còn chịu đựng cô ta được bao lâu.
Tạ Tiểu Ngọc nói: "Mẹ ơi, bây giờ đang vụ mùa, anh cả, anh hai và Phúc Sinh đều phải dùng nhiều sức lực. Hay là mình mua nửa cân thịt về, tẩm bổ cho mọi người một chút dầu mỡ đi ạ."
Gia đình đã nửa tháng không ăn thịt rồi. Người lớn còn đỡ, ba đứa cháu nội nghe đến thịt là nuốt nước bọt, Cao Phân đành phải đau lòng lấy ra ba hào năm xu cho Đại Trụ: "Đi mua nửa cân mỡ heo về."
Tạ Tiểu Ngọc vội nói: "Vậy con đi cùng Đại Trụ."
Lưu Tú Hảo tiếc rẻ, sớm biết trưa nay có thịt thì cô ta đã giành nấu rồi. Tạ Tiểu Ngọc làm gì biết nấu cơm, phí hoài nửa cân thịt. Cô ta lại nghĩ, đợi Tạ Tiểu Ngọc nấu cháy khét nửa cân thịt này, nhất định sẽ bị mọi người ghét bỏ.
Nhà họ Diệp cứ làm việc cho đến lúc nghỉ trưa, không ai về nấu cơm. Thím Liêu bên cạnh tò mò: "Tú Hảo, sao hôm nay con vẫn chưa về nấu cơm thế?"
Lưu Tú Hảo đã dừng cuốc, nghỉ dưới gốc cây lớn uống nước từ lâu. Hôm nay Tạ Tiểu Ngọc nấu cơm, cô ta nhất quyết không về sớm, thà ngồi nghỉ trên bờ ruộng còn hơn, cô ta nói: "Hôm nay đến lượt Tạ Tiểu Ngọc nấu cơm."
Thím Liêu trêu chọc: "Cô giáo Tiểu Tạ thực mảnh mai, nghe nói trong thành phố bọn họ đều dùng bếp gas, cô ấy làm sao nấu được bếp củi lớn. Đừng để cháy khét, vừa lỡ bữa trưa lại vừa lãng phí lương thực, con về nấu đi."
Lưu Tú Hảo coi như không nghe thấy, cháy khét càng tốt. Vừa không làm đồng được, vừa không nấu cơm được, xem mẹ có hối hận vì đã cưới Tạ Tiểu Ngọc về nhà không.