Thập Niên 80: Bị Đuổi Khỏi Đại Viện, Thiên Kim Thật Hiểu Thú Ngữ Dẫn Cả Nhà Bay Cao

Chương 2

Trước Sau

break

Cô ấy trở thành người thấp kém nhất trong nhà.

Chỉ có người từng đính ước với cô ấy từ nhỏ là đối xử tử tế khi cô ấy rơi vào tuyệt vọng.

Dưới sự dẫn dắt khéo léo của cô con gái giả, cô ấy bắt đầu nảy sinh tình cảm với vị hôn phu đó.

Cô ấy chủ động đến tìm anh ta tỏ tình, nói rõ thân phận thật sự của mình là con ruột nhà họ Du, rằng hôn ước năm xưa vốn thuộc về cô ấy.

Anh ta giả vờ đồng ý nhưng sau lưng lại đưa cô ấy về nhà, âm thầm hạ thuốc.

Cô ấy không hề đề phòng, uống cạn ly nước anh ta đưa.

Sau đó, khi anh ta ra ngoài, cô ấy phát bệnh vì phản ứng thuốc, cuối cùng chết vì suy tim cấp tính.

Và đúng vào khoảnh khắc đó, Du Uyển Nhi đến từ tận thế đã xuyên vào đây. Trong cơn mê man, cô vô tình bước vào một căn phòng...

Khi tỉnh táo lại, Du Uyển Nhi đã hoàn toàn nhận ra tình huống trước mắt.

Không thể không thừa nhận, người bị cô "cưỡng ép" chính là người đàn ông ấy...

Mà thân phận của anh đâu phải bình thường, rất có thể là anh họ ruột của vị hôn phu theo hôn ước từ nhỏ của cô, một vị đoàn trưởng có máu mặt trong quân đội.

Nghe nói năm nay anh mới hai mươi lăm.

Dù sự việc xảy ra cũng có nguyên nhân...

Du Uyển Nhi khẽ thở dài.

Cô nhắm mắt, cố gắng điều động dị năng trong cơ thể. May mà năng lực chữa trị của cô cũng được mang theo khi xuyên đến đây.

Từ lòng bàn tay cô, một làn sáng mờ nhạt chậm rãi lan tỏa, dần bao phủ toàn thân. Ánh sáng ấy nhẹ nhàng xoay chuyển, khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Sau khi thay đồ chỉnh tề, cô bắt đầu trị thương cho người đàn ông bên cạnh.

Du Uyển Nhi không chữa hoàn toàn, chỉ xử lý những dấu vết còn sót lại trên người anh và cô. Tiện thể, cô cũng giúp những vết thương bị rách ra do anh giãy giụa được liền lại đôi chút.

Cô muốn để mọi thứ trông như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Dù có hơi gian xảo nhưng Du Uyển Nhi vẫn quyết định che giấu sự việc lần này.

Nếu cô nhớ không nhầm, năm nay luật pháp vô cùng nghiêm khắc.

Chuyện "trêu ghẹo" người khác hoàn toàn có thể bị kết tội lưu manh và bị xử tử cũng chẳng phải điều gì lạ.

Một khi mọi chuyện bị phơi bày, thì dù là cô hay anh, cả hai đều không có kết cục tốt đẹp.

Lý do Du Uyển Nhi dám mạo hiểm như vậy là vì cô chắc chắn người đàn ông này đã bị thương quá nặng, ý thức mơ hồ.

Chỉ cần xóa sạch dấu vết trên cơ thể cả hai, dù anh có nghi ngờ thì cũng không tìm được bằng chứng, có khi còn nghĩ bản thân nằm mơ.

Ngay khi Du Uyển Nhi đang chuẩn bị mặc lại áo cho anh thì ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim sẻ kêu lảnh lót.

“Chíp chíp chíp!”

[Mày đang nhìn cái gì vậy?]

“Chíp chíp chíp!”

[Tao đang xem cô kia làm cái gì đó... Sao lại ngồi lên người đàn ông kia vậy?]

Du Uyển Nhi nghẹn họng, mặt đen như than. Cô nhanh chóng mặc áo cho người đàn ông, rồi vội vàng rời khỏi anh.

“Chíp chíp chíp!”

[A! Tao biết cô này, hình như là người mới đến. Mấy hôm trước tao nghe em gái cô ta với con trai nhà này nói sẽ bỏ thuốc gì đó. Bảo chỉ cần quay được cảnh cô ta ngủ với một tên du côn, là có thể đuổi cô ta về quê rồi!]

Nghe đến đó, ánh mắt Du Uyển Nhi lập tức trở nên sắc bén, nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ.

Hai con chim sẻ giật nảy mình, suýt chút nữa thì không đứng vững.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương