Nóng quá...
Du Uyển Nhi cảm thấy cả người như đang bốc lửa, nóng đến khó chịu.
“Cô là ai?”
Giữa cơn mơ màng, cô nghe bên tai vang lên giọng nói khàn khàn, đầy giận dữ chất vấn.
Bàn tay lạnh lẽo của cô khẽ đẩy ra theo phản xạ, vô tình chạm vào một nơi mát lạnh, khiến cô không kìm được mà khẽ rên lên vì dễ chịu.
Chẳng bao lâu sau, cái lạnh ấy cũng biến mất.
Du Uyển Nhi theo bản năng tìm kiếm thêm sự mát mẻ để xoa dịu cơn nóng đang dâng lên trong cơ thể.
Cánh tay, cổ... Rồi cô áp má vào lồng ngực người kia, lại bị lớp vải vướng víu chắn mất cảm giác.
Du Uyển Nhi bắt đầu bực mình. Không biết lấy sức lực từ đâu, cô thẳng tay kéo phăng lớp vải phiền phức kia ra.
Khi má nóng rực chạm vào làn da mát lạnh, người kia khẽ rên một tiếng có vẻ đang cố nhịn.
Ý thức của Du Uyển Nhi dần tan rã.
Cô nâng khuôn mặt của người trước mắt lên, ngón tay lướt theo từng đường nét sắc sảo trượt xuống dưới.
Ánh mắt cuối cùng dừng lại nơi bờ môi mỏng đang mấp máy.
Cô chẳng hiểu đối phương đang nói gì. Lý trí đã đứt đoạn từ lâu hoàn toàn không kiểm soát được nữa.
Du Uyển Nhi trực tiếp giữ lấy hai tay anh, ghì chặt qua đỉnh đầu.
“Cho em đi.”
Cô thì thầm, cúi đầu xuống đặt nụ hôn lên đôi môi kia.
Trong căn phòng ấy, cảnh xuân tràn ngập...
...
Du Uyển Nhi lờ mờ mở mắt ra, liền bắt gặp một gương mặt lạnh lùng mà tuấn tú.
Người đó đang nhắm mắt, hàng mi dài phủ bóng lên đôi má tái nhợt. Môi anh nhợt nhạt, ngực để trần lớp áo bị kéo mở.
Làn da trắng hồng lộ rõ những vết cào đỏ chói, vùng eo bụng còn bị quấn băng gạc thấm máu.
Cảnh tượng này khiến Du Uyển Nhi hoảng loạn ngồi bật dậy, cơn đau nhói thấu tim lập tức ập tới. Cô không nhịn được mà hít sâu một hơi: “Hự...”
Du Uyển Nhi ngẩng đầu nhìn quanh, đập vào mắt cô là không gian mang đầy phong cách cũ kỹ.
Lịch treo tường ghi rõ năm 1983.
“Đây là đâu? Chẳng phải mình bị anh trai đẩy vào đám xác sống rồi sao?”
Ngay lúc Du Uyển Nhi còn đang cố nhớ lại, một luồng ký ức và cảm xúc không thuộc về cô ào ạt tràn vào đầu.
Từ ngỡ ngàng đến kinh hoàng, cô đã xuyên không rồi?
Chủ nhân cơ thể này cũng tên Du Uyển Nhi.
Là con gái ruột bị tráo đổi từ nhỏ. Năm mười tám tuổi được gia đình ruột nhận về trong niềm háo hức và mong đợi.
Nguyên chủ từng nghĩ rằng khổ tận cam lai, cuối cùng cũng đến lúc được yêu thương.
Ai ngờ, gia đình ấy lại chẳng hề chào đón cô ấy.
Bố thì chê bai cô ấy xuất thân quê mùa, không thể ra mặt.
Mẹ thì luôn bắt cô ấy nhường nhịn cô con gái giả, dạy rằng "không phải lỗi của người ta khi bị trao nhầm", yêu cầu cô phải bao dung.
Anh trai thẳng thừng nói không quan tâm huyết thống, chỉ nhận người đã cùng lớn lên với mình.
Hóa ra họ đưa cô ấy về chỉ để bịt miệng dư luận mà thôi.
Cô gái ấy đã cố gắng hòa nhập, tình nguyện làm hết mọi việc trong nhà. Nguyên chủ cẩn thận ghi nhớ từng sở thích và điều kiêng kỵ của từng người.
Cô ấy nghĩ, chỉ cần mình đủ chân thành thì sớm muộn gì cũng được họ chấp nhận.
Nào ngờ, cô con gái giả ngoài mặt thì dịu dàng thân thiện, sau lưng lại luôn tìm cách khiêu khích, đẩy cô ấy vào thế bị ghét bỏ.
Mọi sự cố gắng và quan tâm của cô ấy đều bị coi là điều hiển nhiên. Thậm chí chỉ cần một chút sơ suất, cô ấy liền bị trách móc.