Thập niên 70: Ông Xã Tôi Hung Dữ Nhất Vùng

Chương 39: Em phải học cách tiết kiệm

Trước Sau

break

Dù đã có chiếc mũ rơm che nắng nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Kiều Kiều vẫn ửng đỏ như trái gấc chín mọng.

Thẩm Hành biết rõ không thể thay đổi được quyết định của cô, bèn quay sang lớn tiếng nói với Bạch Thế Hải:

"Anh cả, cứ để mấy chị em về nhà nghỉ ngơi vào giữa trưa đi. Với tốc độ làm việc này của chúng ta, chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ thôi!"

Bạch Thế Hải dừng tay lau mồ hôi trên trán rồi quay sang nhìn Đặng Mẫn và Bạch Thế Tình.

Hai người họ cũng ướt đẫm mồ hôi, làn da vốn không trắng trẻo như Bạch Kiều Kiều giờ đã bị rám nắng đến tím tái, trông rất mệt mỏi.

Thương vợ, Bạch Thế Hải lập tức gật đầu: "Đúng vậy, nhà mình làm việc nhanh gọn, các em mau về nghỉ ngơi một lát đi!"

Bạch Thế Tình nghe vậy liền cùng Đặng Mẫn đứng dậy, tiến đến trước mặt Bạch Kiều Kiều giục giã: "Đi thôi em gái, chúng ta về nấu cơm!"

Bạch Kiều Kiều nhìn tiến độ công việc ngoài đồng, lúc này mới chịu gật đầu đồng ý.

Thẩm Hành khẽ thở phào nhẹ nhõm, đợi đến khi bóng dáng ba người phụ nữ khuất xa mới lẩm bẩm: "Thật sự là hết cách với cô bé ngốc này."

Bạch Thế Hải nghe vậy, nhất thời chưa hiểu hết ý tứ sâu xa trong lời nói của Thẩm Hành.

Nhưng thấy Thẩm Hành chủ động để Bạch Kiều Kiều về nghỉ, Bạch Thế Hải cảm thấy em rể thực sự quan tâm em gái mình.

Có những người đàn ông ra ngoài thì mạnh mẽ, hung dữ nhưng khi về nhà lại cưng chiều vợ hết mực. Bạch Thế Hải thật lòng hy vọng Thẩm Hành cũng là người đàn ông như thế.

Bạch Kiều Kiều về đến nhà, mang chỗ bắp cải và bột mì đã mua ở cung tiêu xã hôm qua sang nhà họ Bạch để cùng Đặng Mẫn và Bạch Thế Tình chuẩn bị bữa trưa.

Nhìn thấy túi bột mì trắng tinh, Đặng Mẫn ngập ngừng hồi lâu mới dè dặt lên tiếng:

"Kiều Kiều, giờ em đã là vợ người ta rồi, phải học cách sống tiết kiệm, vun vén cho gia đình. Bột mì đắt đỏ, nếu em cứ thế nấu cho cả nhà ăn thì e là hơi lãng phí."

Bạch Kiều Kiều hiểu rõ suy nghĩ của Đặng Mẫn, chỉ là sợ cô tiêu xài hoang phí khiến Thẩm Hành nổi giận. "Chị dâu cứ yên tâm, Hành ca sẽ không vì chút chuyện nhỏ nhặt này mà giận đâu."

Đặng Mẫn vốn không quá thân thiết với cô em chồng nên cũng không dám khuyên can nhiều, sợ cô đột ngột thay đổi thái độ.

Sống cùng nhau ba năm, cả Đặng Mẫn và Bạch Thế Tình đều quá rõ tính khí thất thường của Bạch Kiều Kiều.

Hai người không dám nói thêm gì nữa, Đặng Mẫn thầm nghĩ cùng lắm thì nhà bọn họ sẽ bù đắp bằng cách đưa sang cho Bạch Kiều Kiều ít mì sợi là được. Dù sao cũng nhờ công cụ cải tiến mà Bạch Kiều Kiều đưa cho Bạch Thế Hải nên nhà bọn họ mới có khả năng hoàn thành nhiệm vụ, coi như là chút quà cảm tạ cô.

Nghĩ thông suốt, cả hai đều im lặng, nhanh chóng vào bếp chuẩn bị bữa trưa.

Hôm nay ai nấy đều đã vất vả, cần phải ăn nhiều tinh bột để có sức lực làm việc tiếp.

Bạch Kiều Kiều thái sợi bắp cải, nhào bột làm vỏ bánh. Bánh nướng nhân bắp cải vừa dễ làm lại dễ ăn, hương vị chắc chắn sẽ ngon hơn nhiều so với bánh bột bắp khô khan.

Tuy bột mì đắt tiền nhưng lúc này Bạch Kiều Kiều lại dùng một cách hào phóng, không hề tiếc tay.

Cô nhẹ nhàng trộn thêm chút bột mì cùng bột bắp, cẩn thận nhào nặn rồi ủ men, thầm nghĩ tối nay khi bột nở sẽ tự tay làm bánh bao nhân thịt thơm ngon.

Đặng Mẫn ngâm rong biển trong chậu nước, chuẩn bị cho món rong biển hầm khoai tây vào bữa tối.

Hai chị em Bạch Kiều Kiều và Bạch Thế Tình đảm nhiệm việc nướng bánh, chỉ một loáng đã hoàn thành mười chiếc bánh nướng nhân bắp cải thơm lừng.

Bạch Thế Tình còn nhanh nhẹn ra vườn rau hái sáu quả dưa chuột tươi xanh, tỉ mỉ cắt miếng trộn cùng tỏi băm và chút muối, giữa tiết trời nóng bức mà có món gỏi thanh mát này thì thật tuyệt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc