Thập niên 70: Ông Xã Tôi Hung Dữ Nhất Vùng

Chương 38: Người có học quả nhiên khác biệt

Trước Sau

break

"Nhanh tay lên thôi, đừng nói trước kẻo bước không qua."

Bạch Thế Hải vốn tính cẩn trọng, việc gì cũng muốn chắc chắn. Anh ta uống một hơi cạn gáo nước giếng mát lạnh rồi lập tức cầm lấy công cụ mới, hăng hái bắt tay vào làm việc.

Bạch Thế Tình "vâng" một tiếng thật to, còn tinh nghịch lè lưỡi trêu chọc sau lưng Bạch Thế Hải.

"Hành ca, uống chút nước đi anh." Bạch Kiều Kiều không chỉ chu đáo mang nước cho mọi người, mà còn cẩn thận quấn khăn lông ướt quanh mỗi bình thủy tinh để giữ lạnh.

Cô kiễng chân, ân cần lau mồ hôi trên mặt Thẩm Hành, hành động dịu dàng ấy khiến trái tim anh xao xuyến lạ thường.

Anh vội nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bạch Kiều Kiều, hạ giọng: "Sao ở nhà em không chủ động thân mật như vậy? Cố ý làm thế này ở ngoài là nghĩ anh không dám làm gì em phải không?"

"Hành ca rõ ràng là không nỡ làm gì em."

Bạch Kiều Kiều kiêu hãnh ngẩng cao khuôn mặt nhỏ nhắn, vẻ đáng yêu ấy khiến Thẩm Hành không dám nhìn lâu, sợ người đỏ mặt tía tai cuối cùng lại là anh.

"Tránh ra một bên chơi đi, anh phải làm việc đây!"

Hai người đàn ông vạm vỡ đi trước mở đường, tiếng lưỡi hái cắt lúa vang lên không ngớt, ba nữ đồng chí đi theo sau bó lúa mà tay chân lóng ngóng, làm không kịp thở.

Những nhà khác nhìn sang, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa ghen tị.

Thẩm Hành vốn là kiện tướng lao động số một của thôn Thập Lý, công cụ mới tuy có vẻ cồng kềnh nhưng vào tay anh lại trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Anh vung vẩy nhẹ nhàng như không tốn sức, ban đầu còn hơi ngượng nghịu nhưng chỉ sau 15 phút đã thuần thục như múa, tốc độ gặt đạt tới sáu mẫu đất chỉ trong một giờ.

Bạch Thế Hải tuy không khỏe bằng Thẩm Hành, cắt lúa một hồi phải dừng lại vung tay cho đỡ mỏi, nhưng năng suất cũng đạt tới ba bốn mẫu, hiệu suất tăng gấp đôi so với những người khác.

Chỉ trong một giờ ngắn ngủi, hai người họ đã hoàn thành khối lượng công việc bằng cả năm tiếng đồng hồ hì hục trước đó.

Nhà người ta có bốn năm thanh niên trai tráng làm quần quật đến trưa cũng chưa xong nổi hai mẫu đất, vậy mà nhà họ lại làm nhanh như gió cuốn, các nữ đồng chí chỉ việc thong dong đi theo sau bó lúa là xong!

Đặng Mẫn và Bạch Thế Tình vừa làm vừa nhỏ to tâm sự: "Người có học quả nhiên là khác biệt. Năm xưa cha bảo thủ không cho em đi học nên em còn chưa học hết cấp hai. Sang năm rảnh rỗi, em nhất định phải đăng ký học lên cao đó."

Đặng Mẫn trước đây không mấy ưa cô em chồng Bạch Kiều Kiều này, nhưng hiện tại Bạch Kiều Kiều đã giúp cả nhà giải quyết vấn đề lớn, cô cũng không phải người hẹp hòi cứ ôm mãi thành kiến cũ.

Bạch Thế Tình thì hơn Đặng Mẫn một chút, dù gì cũng có bằng tốt nghiệp cấp hai, nhưng trong lòng vẫn luôn ngưỡng mộ những người học lên cấp ba, có văn hóa, có kiến thức sâu rộng, nên gật đầu đồng tình:

"Đúng vậy, sau này sống trong xã hội mà không có văn hóa thì khó mà thành công, người có tri thức vẫn hơn hẳn những người chỉ biết làm nông như chúng ta gấp trăm lần!"

Trước đây Bạch Thế Tình không ưa cái vẻ kiêu kỳ của Bạch Kiều Kiều. Dù là chị em ruột, cùng sinh ra từ một mẹ nhưng Bạch Kiều Kiều may mắn được sống sung sướng ở thành phố hai mươi năm, đến khi về nông thôn lại chẳng làm được gì, có gì đáng tự cao chứ?

Nhưng giờ đây, Bạch Thế Tình thật lòng nể phục Bạch Kiều Kiều. Em gái nhỏ của cô quả thực không hề tầm thường!

Bạch Kiều Kiều nào biết ấn tượng của chị hai đối với mình đã thay đổi hoàn toàn, cô chỉ cảm thấy ánh mặt trời chói chang trên đầu sắp làm mình thành cá khô mất rồi.

Thẩm Hành nhìn đôi môi tái nhợt của Bạch Kiều Kiều, đau lòng cực kỳ. Anh vốn là người không khéo ăn nói, từ trước đến nay không biết nói những lời ngọt ngào quan tâm, chỉ có thể nhíu mày ra lệnh:

"Em về nhà nấu cơm trưa đi, chiều nay không cần ra đồng nữa, ở đây có anh và anh cả là đủ rồi."

Bạch Kiều Kiều nhìn đồng hồ, kim ngắn đã chỉ mười một giờ ba mươi. "Không sao đâu Hành ca, em vẫn chịu được, chiều em vẫn sẽ ra đồng."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc