Mặt trời chói chang treo trên đỉnh đầu, sức nóng hầm hập như muốn thiêu đốt da thịt người ta.
Thẩm Hành quay sang dịu dàng nói với cô: "Em về nhà, ra giếng múc hai bình nước mát mang đến đây cho anh và mọi người đi."
Nước giếng thì mát lạnh thật đấy, nhưng chi phí đào giếng đâu có rẻ, cả thôn được mấy nhà có đâu, nhà Bạch Thế Tình lại càng không.
Nghe Thẩm Hành nói vậy, Bạch Thế Tình không kìm được cơn khát, nuốt khan thúc giục: "Kiều Kiều, em đi nhanh đi."
Nói thẳng ra thì ở đây chẳng ai trông mong Bạch Kiều Kiều làm được việc đồng áng, thà để cô chạy việc vặt, đi tới đi lui tiếp tế còn có ích hơn nhiều.
Bạch Kiều Kiều mím đôi môi khô khốc đến nứt nẻ, nhìn đồng hồ đã thấy mười giờ trưa rồi.
Quả thật cô cũng đã đến giới hạn nên gật đầu đồng ý: "Vậy em đi múc nước rồi quay lại ngay!"
Vừa nhổm người lên, Bạch Kiều Kiều đã kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình chao đảo suýt ngã, may mà Thẩm Hành đã nhanh tay đỡ lấy cô.
"Cẩn thận một chút.” Thẩm Hành nhìn Bạch Kiều Kiều khổ sở, trong lòng đau xót như có ai cào xé: “Anh đã bảo em đừng làm rồi mà."
Bạch Kiều Kiều vừa xoa eo vừa bước từng bước khó nhọc xuống núi. Chao ôi, việc đồng áng nặng nhọc này quả thật quá sức với cô.
Vừa xuống đến chân núi, cô đã thấy bóng dáng Bạch Thế Ba đang đi về phía này, vội vẫy tay đầy vui mừng: "Anh ba!"
"Anh mang cái này tới cho mọi người." Bạch Thế Ba đưa hai chiếc liềm mới tinh vừa rèn xong cho Bạch Kiều Kiều, tiện miệng hỏi: "Hôm nay trong thôn bắt đầu gặt lúa mạch rồi hả?"
"Vâng, may mà có anh ba đến kịp thời!"
Hai chiếc liềm sắt cầm rất nặng tay, Bạch Kiều Kiều phải dùng cả hai tay mới giữ vững được.
Nghe tiếng gọi "anh ba" ngọt ngào của Bạch Kiều Kiều, Bạch Thế Ba vẫn còn chút ngượng ngùng. Anh ta ngập ngừng hỏi: "Có cần anh ở lại giúp một tay không?"
"Không cần đâu, anh cứ yên tâm, có bảo bối này là đủ rồi!"
Bạch Kiều Kiều biết rõ Bạch Thế Ba học nghề bên ngoài vất vả thế nào, sư phụ của anh ta lại nổi tiếng khó tính, nếu anh ta tự ý xin nghỉ về gặt lúa thì chắc chắn sẽ bị trách phạt.
Bạch Thế Ba nghe vậy cũng không khách sáo nữa: "Vậy anh về đây, trong tiệm rèn còn nhiều việc lắm."
Bạch Kiều Kiều vất vả mang hai chiếc liềm về nhà.
Cô uống nước cho đã khát rồi đổ đầy bốn bình thủy tinh, dùng dây thừng buộc chặt rồi lại leo ngược lên núi.
Đúng lúc này, tiểu đội trưởng Lý Hồng Đào đi tới kiểm tra, không thấy Bạch Kiều Kiều ở ruộng lập tức cau mày, lớn tiếng quát:
"Bạch Kiều Kiều bình thường lười biếng trốn việc thì thôi đi, bây giờ đang lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà cô ta cũng không chịu giúp sức cho tập thể là sao?"
"Con bé chạy về lấy nước cho mọi người uống, lát nữa sẽ quay lại ngay thôi." Bạch Thế Hải vội vàng giải thích.
"Nhà người ta không lẽ không biết mệt, chỉ có nhà các người là đặc biệt chắc? Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, giờ này ai mà chẳng cắm mặt xuống đất bán mạng, nhiệm vụ khó khăn thế mà các người còn không chịu nghiêm túc? Ai cũng hời hợt như các người thì quốc gia làm sao mà phát triển được?"
"Lý lão tam, mày bớt lên mặt dạy đời trước mặt ông đây nhé!"
Tiếng quát bất ngờ của Thẩm Hành khiến Lý Hồng Đào giật bắn mình, theo phản xạ lùi lại nửa bước vì kinh hãi.
"Em rể bớt giận, có gì từ từ nói chuyện." Đặng Mẫn vội vàng lên tiếng hòa giải.
Người ta thường nói diêm vương dễ gặp, quỷ sứ khó lường, tên tiểu đội trưởng Lý Hồng Đào này chức tước chẳng ra gì nhưng lại có cái thói hách dịch, ra vẻ ta đây.
Nếu mà đắc tội hắn, chắc chắn sau này hắn sẽ tìm mọi cách để gây khó dễ.
Thấy Đặng Mẫn khuyên can Thẩm Hành, Lý Hồng Đào được nước lấn tới, giọng điệu càng thêm gay gắt: "Đừng trách tôi không nhắc trước, nếu nhiệm vụ lần này không xong, cả nhà các người chuẩn bị tinh thần mà lên phường kiểm điểm đi!"
Bạch Thế Tình nghe đến phát bực, không thể nhịn được nữa liền đứng phắt dậy cãi lý:
"Việc nhiều như núi thế kia, hỏi xem trong thôn này được mấy nhà làm nổi? Lý Hồng Đào, anh đừng có quá đáng, anh cố tình nhắm vào nhà tôi để gây sự có phải không?"