Thập niên 70: Ông Xã Tôi Hung Dữ Nhất Vùng

Chương 34: Nhiệm vụ bất khả thi

Trước Sau

break

Đại đội trưởng tiếp tục giao chỉ tiêu, đến lượt gia đình cô thì bị giao tận ba mươi mẫu ruộng trên núi, thật là quá sức.

Đặng Mẫn chau mày, giọng đầy lo lắng: "Ba mươi mẫu đất khu vực đồi núi, không cho mười ngày thì làm sao mà thu hoạch kịp đây?"

Địa hình đồi núi gồ ghề, ruộng nương chỗ đông chỗ tây, việc thu hoạch khó khăn và tốn công sức hơn ở đất bằng rất nhiều.

Bạch Thế Hải cũng buồn rầu lo lắng, dù là năm người đàn ông khỏe mạnh cũng chưa chắc kham nổi khối lượng công việc này, huống chi nhà anh ta lại có tới ba nữ nhân, trong đó Bạch Kiều Kiều yếu đuối, chỉ tính là nửa lao động cũng còn miễn cưỡng.

"Không sao đâu anh cả, chúng ta nhất định sẽ làm được!"

Bạch Kiều Kiều tự tin nói. Bạch Thế Hải nhìn em gái, không đành lòng nói nặng lời, chỉ nghĩ thầm: Đến lúc đó em có phải làm đâu mà biết, đúng là nói chuyện không biết mệt.

Lúc này Bạch Thế Tình mang bữa sáng đến cho hai người. Vừa nghe tin phải thu hoạch xong ba mươi mẫu đất núi trong vòng năm ngày, Bạch Thế Tình liền nhảy dựng lên, tức giận mắng:

"Mụ nội nó, ép người quá đáng, không chừa cho người ta đường sống à!"

Bạch Thế Hải liếc em gái: "Con gái con lứa, ăn nói cho đoan trang một chút!"

Bạch Thế Tình tuy im lặng nhưng ngực vẫn phập phồng thở dốc vì tức giận.

Đặng Mẫn vội khuyên can: "Được rồi, được rồi, mau đi lấy dụng cụ thôi. Trong kho của thôn có mấy cái liềm bén, chúng ta phải đi sớm mới lấy được đồ tốt."

Thời buổi này sắt thép đắt đỏ vô cùng, nhà nào cũng nghèo xơ xác. Làm việc cho tập thể thì chẳng ai nỡ mang đồ nhà mình ra dùng hao mòn, mà nông cụ của đại đội thì đa phần đã cũ kỹ, muốn kiếm được cái dùng tốt thì phải nhanh chân đến sớm mà giành.

Đặng Mẫn kéo Bạch Thế Tình nhanh chóng rời đi. Thẩm Hành vẫn đứng lại bên cạnh dặn dò Bạch Kiều Kiều: "Không sao đâu, một ngày anh có thể gặt được hai mẫu rưỡi, em không cần phải lo lắng."

Thẩm Hành đã âm thầm tính toán, sắp tới anh sẽ đi sớm về khuya, làm việc quên mình, anh thà để bản thân mệt mỏi chứ không để đôi tay ngọc ngà của Bạch Kiều Kiều phải chịu khổ.

Bạch Kiều Kiều cười khẽ: "Hành ca, em đâu có lo. Chẳng phải chúng ta còn có vũ khí bí mật sao?"

Thẩm Hành không nhịn được cũng bật cười. Vũ khí bí mật?

Nhưng anh vẫn chiều theo ý Bạch Kiều Kiều: "Đúng vậy, cho nên đại công thần như em càng không cần phải động tay động chân."

Phân chia xong nhiệm vụ thì trời cũng đã hửng sáng. Khi mọi người kéo nhau ra đồng, phía đông đã ửng lên màu trắng. Bạch Kiều Kiều nhìn đồng hồ, kim giờ mới chỉ nhích đến gần năm giờ.

"Mau làm việc thôi."

Bạch Thế Hải xoa xoa hai tay vào nhau, khởi động gân cốt rồi lập tức khom lưng bắt đầu gặt lúa.

Mối quan hệ chị dâu em chồng giữa Đặng Mẫn và Bạch Thế Tình vô cùng tốt đẹp, hai người sóng vai nhau, tay liềm tay hái, rôm rả trò chuyện không ngớt.

Thẩm Hành muốn Bạch Kiều Kiều nghỉ ngơi nhưng cô kiên quyết từ chối, một mực đòi cùng anh làm việc. Nhưng chỉ mới chốc lát anh đã bỏ xa cô một quãng dài.

Thẩm Hành nhìn dáng vẻ vụng về của vợ, không khỏi lên tiếng khuyên nhủ: "Em làm chẳng được bao nhiêu, sao cứ phải gắng sức làm gì cho mệt?"

Bạch Kiều Kiều ngước mắt lên, đôi mắt trong veo ngấn lệ trừng anh đầy hờn dỗi. Thẩm Hành vội vàng giơ tay đầu hàng: "Được rồi, vậy thế này nhé, em đi sau anh nhặt lúa mạch rồi bó lại cho gọn gàng, được không?"

"Được ạ!" Bạch Kiều Kiều vui vẻ gật đầu đồng ý ngay lập tức.

Dù ai cũng hiểu rõ nhiệm vụ lần này chẳng khác nào "châu chấu đá xe", khó mà thành công, nhưng không ai nỡ lòng trơ mắt nhìn lúa mạch chín vàng phải úng thối trong bùn lầy.

Bởi lẽ đối với người nông dân, hạt gạo hạt thóc chính là sự sống, là thứ trân quý nhất trên đời.

Cả thôn Thập Lý đều đang lao động hăng say, khí thế ngút trời. Bạch Kiều Kiều vốn nghĩ mình yếu đuối không thể trụ vững, nào ngờ cô cũng bị cuốn vào vòng xoáy ấy, cắm đầu làm việc miệt mài chẳng buồn ngơi nghỉ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc