Từng lời nói của Bạch Kiều Kiều tựa như mũi khoan khoét sâu vào lòng Lưu Dĩnh. Cô ta ấp úng hỏi lại: "Thật... thật sự có thể sao?"
"Đương nhiên là có thể rồi!"
Bạch Kiều Kiều liếc ngang liếc dọc, thấy Thẩm Hành không quanh quẩn gần đó mới ghé sát lại, giọng điệu hối hận vô bờ bến:
"Chẳng qua năm xưa tôi nhát gan, không dám cược một phen nên giờ mới hối hận đến xanh cả ruột, cả đời coi như chôn vùi ở cái nơi đồng quê này rồi. Haiz, đời tôi xem như chẳng còn ngày nào ngóc đầu lên được nữa."
Chứng kiến kết cục thảm hại của Bạch Kiều Kiều, Lưu Dĩnh nắm chặt tay, ánh mắt bùng lên tia quyết tâm: "Tôi nhất định phải trở về thành phố."
Nếm trải cảnh dãi nắng dầm mưa suốt bốn năm ròng rã, Lưu Dĩnh sớm đã chán ghét cái cuộc sống tù túng ở chốn thôn quê này đến tận cổ.
Bạch Kiều Kiều lại vờ vịt khuyên nhủ: "Nhưng cô ngàn vạn lần phải suy nghĩ cho kỹ, đi nước cờ này đồng nghĩa với việc thanh danh của cô sẽ bị hủy hoại đấy!"
Lưu Dĩnh liếc xéo Bạch Kiều Kiều một cái, giọng điệu chắc nịch: "Chỉ cần có thể kết hôn với Văn Lễ, cái giá lớn cỡ nào tôi cũng chấp nhận. Tôi không giống cô, tôi dám bất chấp tất cả!"
Lưu Dĩnh dường như đã quên sạch mục đích ban đầu khi tìm đến đây, trong đầu chỉ còn lại kế hoạch vừa mới được vạch ra, cô ta dứt khoát xoay người vội vã bước đi.
Bạch Kiều Kiều nhìn theo bóng lưng Lưu Dĩnh khuất dần, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy thâm ý.
Màn kịch hay sắp sửa bắt đầu, cứ để đôi cẩu nam nữ kia chó cắn chó đi.
Tâm trạng Bạch Kiều Kiều bỗng chốc trở nên vui vẻ lạ thường, dọc đường đi ra đồng tìm Thẩm Hành, cô cứ ngân nga hát mãi không thôi.
"Hành ca! Em đến đưa cơm cho anh đây!"
Tiếng gọi lảnh lót của Bạch Kiều Kiều vang vọng từ đầu bờ ruộng. Dù giờ này đa số mọi người đã về nhà nghỉ trưa, nhưng dưới ruộng vẫn còn lác đác vài bóng người đang cố gắng làm nốt việc.
Cô muốn cho cả cái thôn này biết cô đang cưng chiều Thẩm Hành đến nhường nào!
Thẩm Hành ngẩng đầu lên, trước mắt là hình ảnh Bạch Kiều Kiều trong chiếc áo sơ mi xanh lam đang chạy về phía anh, nhẹ nhàng và rực rỡ như một cánh bướm nhỏ.
Anh theo thói quen cau mày, giọng điệu càm ràm: "Đi chậm một chút, chạy cái gì mà chạy, cẩn thận kẻo ngã... ngã là đổ hết cơm canh bây giờ!"
"Em đi đứng vững vàng lắm, không ngã được đâu."
Thấy Bạch Kiều Kiều vẫn cứ hấp tấp lao tới, Thẩm Hành không nhịn được, vội bước lên bờ đón lấy cô.
"Không phải đã bảo trời nắng nôi thế này không cần mang cơm ra rồi sao?"
Thẩm Hành cảm nhận rõ ràng những ánh mắt tò mò từ dưới ruộng đang đổ dồn về phía anh.
Bình thường bị dân làng soi mói, anh đã sớm quen với việc mặt dày mày dạn, nhưng hôm nay trước sự quan tâm thái quá của vợ, anh bỗng thấy ngượng ngùng đỏ cả mặt.
"Anh có thôi đi không hả!" Bạch Kiều Kiều trợn tròn đôi mắt hạnh, mắng yêu một câu khiến Thẩm Hành nhất thời ngẩn người.
Anh là ai cơ chứ? Là Thẩm Hành, là tên đầu gấu khét tiếng nhất cái thôn Thập Lý này, đến con chó đi ngang qua thấy anh cũng phải cụp đuôi đi đường vòng, vậy mà hôm nay lại bị người ta mắng giữa ban ngày ban mặt?
Ai ngờ người dám lớn tiếng trách mắng anh lại chính là cô vợ nhỏ mới cưới, tiếng mắng còn mang theo chút nũng nịu đáng yêu!
Thấy Thẩm Hành ngoan ngoãn im lặng, Bạch Kiều Kiều liền tiến đến đặt giỏ cơm trước mặt anh, giọng nói ngọt ngào như rót mật:
"Không ăn no thì lấy sức đâu mà làm việc buổi chiều? Ăn nhanh đi, mọi người sắp trở lại làm việc rồi đó."
Trước giờ nào có ai dám dùng cái giọng ra lệnh này để nói với Thẩm Hành, nếu là người khác, anh đã sớm nổi giận hất tung mọi thứ rồi.
Thế mà hôm nay anh lại biến thành một chú cừu non ngoan ngoãn, cầm giỏ cơm đến gốc cây râm mát ngồi xuống, bắt đầu dùng bữa.
Món canh củ cải hầm tôm hùm đỏ au, nước canh ngọt thanh, củ cải tươi mát khử đi mùi tanh của tôm, hai hương vị hòa quyện tạo nên món ăn vừa đẹp mắt vừa thơm nức mũi.
Trước đây Thẩm Hành chỉ thoáng ngửi được mùi hương quyến rũ này khi đi ngang qua nhà người ta vào dịp lễ Tết. Chưa từng có ai tự tay nấu cho anh một bữa cơm tươm tất như vậy.
Tôm hùm không nhiều, Thẩm Hành tiếc của, gắp cả vỏ nhai ngon lành.
Bạch Kiều Kiều ngồi trên tảng đá lớn cạnh bên, hai tay chống cằm chăm chú ngắm nhìn anh ăn, khóe môi nở nụ cười hạnh phúc.
Cả đời Thẩm Hành có ai từng nhìn anh bằng ánh mắt chứa chan tình ý đến thế đâu. Ánh mắt anh chợt tối lại, vội vàng cúi đầu ăn nhanh hơn, cố gắng che giấu sự bối rối trong lòng.
Thấy Thẩm Hành ăn ngon lành những món mình nấu, Bạch Kiều Kiều vui mừng khôn xiết.
Thẩm Hành ăn sạch sẽ mấy cái bánh nướng Bạch Kiều Kiều mang đến, đến cả giọt canh cũng không bỏ sót. Anh thỏa mãn thở ra một hơi, ngẩng đầu lên liền thấy ánh mắt Bạch Kiều Kiều vẫn không rời khỏi mình.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, vài sợi tóc mai trên trán Bạch Kiều Kiều khẽ bay múa dưới ánh mặt trời rực rỡ.
"Hành ca, anh thấy em có xinh đẹp không?"