Thập niên 70: Ông Xã Tôi Hung Dữ Nhất Vùng

Chương 16: Đưa ra kế sách

Trước Sau

break

Về chuyện xảy ra hôm đó tại bãi đá ngầm ven biển, việc cô ta và Vu Văn Lễ làm chuyện mờ ám với nhau hẳn là Bạch Kiều Kiều vẫn chưa kể cho ai khác biết.

Cô ta vội vã chạy đến đây cầu xin, chỉ mong chuyện xấu xa này sẽ không bị lộ ra ngoài.

Trong lòng Bạch Kiều Kiều không khỏi cảm thấy buồn cười.

Kiếp trước cô đã từng ngu ngốc một lần, đời này cô chỉ xem Lưu Dĩnh như một tên hề đang nhảy nhót. Lưu Dĩnh cũng có ý định giống hệt như cô trước đây, muốn dựa vào Vu Văn Lễ để tìm đường về thành phố.

Chỉ khác là cô dùng cách kết thân tình cảm với Vu Văn Lễ, còn Lưu Dĩnh thì hạ thấp mình hơn, dùng chính da thịt để trao đổi.

Bạch Kiều Kiều đã tận mắt chứng kiến cảnh Vu Văn Lễ và Lưu Dĩnh quấn lấy nhau ở bờ biển, nếu không thì lúc đó cô đã không ghê tởm đến mức cãi nhau kịch liệt với Vu Văn Lễ ngay tại chỗ.

Chiếc áo sơ mi trên người Lưu Dĩnh đã giặt đến bạc màu, bên dưới là chiếc quần quân đội màu xanh nhạt đã phai, tóc tết hai bím, khuôn mặt bầu bĩnh, dáng người gầy gò nhỏ nhắn. Nhìn thoáng qua, cô ta trông có vẻ hiền lành, dịu dàng và dễ bị bắt nạt.

Nhưng Bạch Kiều Kiều biết rõ, ẩn sau vẻ ngoài vô hại đó là một tâm địa độc ác. Lưu Dĩnh là người vì đạt được mục đích mà dám làm mọi thứ, lòng dạ nham hiểm khó lường, hoàn toàn không hề hiền lành đáng yêu như vẻ bề ngoài giả tạo kia.

Bạch Kiều Kiều không hề có ý định mời Lưu Dĩnh vào nhà, cô đứng dựa vào khung cửa, lạnh lùng nói:

"Như vậy chẳng phải rất tốt sao? Bây giờ thì cả thôn đều biết cô và Vu Văn Lễ đang qua lại, sau này cũng sẽ không ai dám giống như cô, lén lút làm chuyện mờ ám với Vu Văn Lễ nữa, tôi nói có đúng không?"

Lời nói đầy mỉa mai của Bạch Kiều Kiều khiến cơ mặt Lưu Dĩnh co giật, suýt chút nữa đã không kiềm chế được mà lộ ra bộ mặt thật.

Lưu Dĩnh cảnh giác nhìn ngó xung quanh. Nhà của Thẩm Hành là căn nhà cũ nằm biệt lập, không có hàng xóm, lúc này mọi người lại đang đi làm nên xung quanh vắng vẻ không một bóng người, cô ta liền hạ giọng biện minh:

"Thật mà, tôi cũng chỉ là nạn nhân bị hắn lừa thôi, tôi đâu có biết hắn và cô đang quen nhau!"

Lưu Dĩnh cố gắng lấy lòng thương của Bạch Kiều Kiều, che mặt khóc nấc lên: "Nhưng tôi đã trao thân cho hắn rồi, chuyện này nếu để người khác biết thì tôi còn mặt mũi nào mà sống tiếp."

Bạch Kiều Kiều cười lạnh trong lòng.

Lúc cô ta tung tin đồn nhảm bôi nhọ cô và Thẩm Hành, sao cô ta không nghĩ đến việc sau này cô sẽ sống thế nào?

Kiếp trước, sau khi Bạch Kiều Kiều kết hôn với Thẩm Hành, Vu Văn Lễ vẫn không thay đổi tính nết, tìm đến quấy rầy cô.

Trong lòng Lưu Dĩnh tràn đầy không cam tâm, luôn coi cô là cái gai trong mắt, là tình địch không đội trời chung.

Nhớ lại lúc đi khai hoang trên núi, mọi người đều tranh nhau đốn củi hái rau, Lưu Dĩnh lại lợi dụng lúc hỗn loạn mà đẩy cô ngã xuống sườn núi.

Cô ngã nhào mấy vòng, suýt chút nữa thì đập đầu vào một tảng đá lớn. May mắn thay trên núi cây cỏ xanh tươi, trong lúc hoảng hốt cô kịp thời túm được một bụi cỏ dại mới dừng lại được, nếu không thì cô đã sớm biến thành cô hồn dã quỷ nơi rừng thiêng nước độc rồi.

Chưa hết, sau đó Lưu Dĩnh còn cố tình bày mưu tính kế vu oan cho cô ngoại tình với người đàn ông khác, khiến thanh danh của cô thối không ai bằng.

Còn vô số các loại toan tính nhỏ nhặt, chèn ép hàng ngày, quả thực nhiều không kể xiết.

Giờ phút này nhìn Lưu Dĩnh đang khóc lóc cầu xin trước mặt mình, Bạch Kiều Kiều chẳng những không cảm thấy cô ta đáng thương chút nào, mà ngược lại còn muốn làm cho cô ta càng thêm thảm hại hơn nữa.

Bạch Kiều Kiều chớp mắt, tỏ vẻ ngây thơ vô tội:

"Nếu mọi người biết chuyện cô đã trao cái ngàn vàng cho Vu Văn Lễ, chẳng phải mọi chuyện sẽ càng thuận lợi hơn sao? Đến lúc ấy cô cứ nhờ đội trưởng đứng ra làm chủ, ép Vu Văn Lễ phải chịu trách nhiệm với cô. Nếu hắn còn dám chối quanh, cô cứ thẳng thừng tố cáo hắn tội lưu manh, xem hắn còn dám cãi nữa không."

Thấy Lưu Dĩnh thoáng chút do dự, Bạch Kiều Kiều lập tức nói thêm, trên mặt tràn đầy sự nhiệt tình:

"Cô thử tính kỹ xem, chỉ cần gạo đã nấu thành cơm là mục đích của cô coi như đã thành! Một khi đã là người một nhà, ngày sau hắn có vé về thành phố chẳng lẽ lại bỏ mặc vợ mình ở nông thôn? Hơn nữa, nếu sau khi cưới cô sinh cho hắn hai đứa con thì hắn có trốn đằng trời cũng khó thoát khỏi tay cô."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc