Thập Niên 70: Hắc Liên Hoa Thời Tận Thế Càn Quét Hết Tất Cả

Chương 5

Trước Sau

break
Tội nghiệp nguyên chủ. Lần đầu gặp phải tình huống như vậy, bị dọa đến mức hoàn toàn chết lặng.

“Ông à, tôi biết chuyện này là tôi sai nhưng Liên Liên năm nay đã mười chín, đang ở tuổi đẹp nhất để bàn chuyện hôn nhân. Con bé lại xinh xắn thế kia, nếu bị đưa về nông thôn thì cả đời coi như chôn vùi...”

“Còn Miểu Miểu thì... từ nhỏ đã quen làm việc nặng rồi. Chỉ cần chịu đựng hai năm, sau đó mình tìm cách lo cho nó có việc, đưa nó về lại thành phố là được. Chẳng lỡ dở điều gì cả...”

Trong phòng khách, mẹ kế vừa rơi nước mắt vừa nức nở giải thích với ông Tô. Thì đúng lúc ấy, Lý Liên Liên ôm nửa bên mặt chạy vụt từ phòng ra.

Cô ta cắm đầu lao thẳng về phía bếp, nhìn qua đã biết là định tìm dao.

Bà ta sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng lao theo ôm chặt con gái: “Liên Liên! Đừng dọa mẹ, có chuyện gì mình từ từ nói. Con mà xảy ra chuyện, mẹ còn sống sao nổi...”

“Mẹ...” Lý Liên Liên càng khóc dữ hơn, trong lúc giằng co cô ta để lộ nửa khuôn mặt bị sưng đỏ vì cú tát, nhìn mà giật mình kinh hãi.

“Con... con cũng không muốn thế, nhưng em gái... Dù sao con mà xuống nông thôn thì cũng không sống nổi, chi bằng bây giờ chết luôn cho xong...”

Mẹ kế rõ ràng cũng nhìn thấy vết sưng đỏ đó, ngừng lại mấy giây, giống như đã hạ quyết tâm:  “Không, là mẹ sai, nếu Miểu Miểu muốn trách thì cứ trách mẹ, mẹ sẽ bồi thường cho con bé... Chỉ là... hai đứa em con...”

Nói đến đây, bà ta rưng rưng nhìn về phía ông Tô, người đã đứng bật dậy khỏi ghế với ánh mắt đầy lưu luyến: “Ông à, Đại Bảo với Tiểu Bảo... tôi giao cho ông đấy. Ông nhất định phải đối xử tốt với tụi nhỏ, đừng vì tôi mà trút giận lên đầu chúng. Ông là bố ruột của chúng mà...”

“Mẹ! Chị ơi! Đừng chết mà...”

Hai đứa sinh đôi đang chơi ngoài sân nghe tiếng ồn ào cũng chạy vào, ôm lấy chân mẹ và chị, khóc rống lên.

Trong chốc lát, phòng khách ngập tràn tiếng khóc than thê thảm, náo loạn đến không tưởng.

“Đủ rồi!”

Ông Tô bị tiếng khóc làm cho đầu óc ong lên, cuối cùng không chịu nổi nữa mà gắt lên: “Chẳng phải chỉ là đổi người đi lao động thôi à? Có cần thiết phải sống chết như vậy không?”

Thật ra ban đầu khi biết chuyện, ông ta cũng hơi nổi giận dù sao Miểu Miểu cũng là con ruột của ông ta. Nhưng rồi...

“Đại Bảo, Tiểu Bảo, lại đây với bố.”

“Đi nào, đến chỗ bố nào.” Mẹ kế cố giấu sự phấn khích ánh lên trong mắt, nhẹ nhàng đẩy hai đứa trẻ về phía chồng.

“Bố ơi! Bố đừng để mẹ và chị chết nhé...”

Ông Tô tỏ ra rất “người bố mẫu mực”, một tay ôm một đứa: “Không ai chết cả, mẹ và chị của tụi con chỉ đang nói đùa thôi. Chẳng qua trong hai chị em con, giờ phải có một người đi xuống nông thôn, mà đi rồi là sẽ không quay về nữa... Vậy tụi con muốn ai ở lại?”

“Chị cả ở lại ạ!”

Đại Bảo, Tiểu Bảo đồng thanh trả lời. Chị cả chơi với tụi nó vui hơn, còn chị hai suốt ngày mặt mày bí xị, chỉ biết giặt đồ nấu cơm. Còn hay cười lấy lòng nữa, nhìn là thấy giả tạo rồi.

“Tốt lắm, vậy thì để chị cả ở lại.” Ông Tô vừa nói vừa cười, xoa đầu hai đứa nhỏ như đang kể chuyện cổ tích.

“Bố???”

Nguyên chủ sững sờ. Cuộc đời của cô lại bị bố ruột quyết định một cách dễ dãi như vậy, chỉ để chiều lòng hai đứa em?

Rõ ràng chính cô là người đã thay tã, bón cơm, nuôi nấng hai đứa đó từ bé đến lớn...
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương