Thập Niên 70: Hắc Liên Hoa Thời Tận Thế Càn Quét Hết Tất Cả

Chương 4

Trước Sau

break
Thế là tình yêu thương dồn hết cho cặp sinh đôi, kéo theo sự sủng ái đặc biệt dành cho người phụ nữ đã sinh ra chúng.

Từng chút từng chút, mẹ kế dựa vào hai đứa con trai như nước ấm luộc ếch, âm thầm cùng ông Tô bẻ gãy nguyên chủ biến cô thành người như bây giờ.

Hai đứa nhỏ quá nghịch, mẹ kế một mình không lo xuể thế là cô bé Tô Miểu Miểu bắt đầu học cách chăm em giặt tã, giặt đồ, dỗ dành... Rồi dần dà, cô học nấu ăn lo cho cả nhà từ lớn đến bé.

Để hai cậu con trai có môi trường sống tốt hơn, nguyên chủ bị đẩy khỏi phòng ngủ chính trên tầng hai, xuống ở tạm trong phòng chứa đồ dưới tầng một.

Tiền trong nhà không đủ để bồi dưỡng cho cặp song sinh, thế là công việc mà mẹ ruột để lại cho nguyên chủ cũng bị mẹ kế tạm thời chiếm lấy để tăng thêm thu nhập...

Mẹ kế còn khóc lóc cảm kích, hứa rằng đợi đến khi nguyên chủ tốt nghiệp cấp ba sẽ trả lại công việc đó cho cô. Vậy mà giờ, cô đã tốt nghiệp được hai năm rồi.

Mỗi lần hỏi tới, bà ta đều lấy lý do "không muốn con phải vất vả" để né tránh, khiến nguyên chủ không những không nghi ngờ mà còn cảm thấy vô cùng biết ơn...

Nếu không phải vì chuyện bà ta tự ý đăng ký cho nguyên chủ đi lao động xa thay cho Lý Liên Liên...

Thì dù có chậm hiểu đến đâu, nguyên chủ cũng không thể tiếp tục tự lừa mình dối người.

Ai cũng thấy rõ mấy năm gần đây, những thanh niên trí thức xuống nông thôn về thăm nhà đều biến đổi thế nào thậm chí có người còn không quay về được nữa.

Một tháng trước, ủy ban khu phố đến từng nhà tuyên truyền chính sách mỗi gia đình bắt buộc phải có ít nhất một người đi lao động ở vùng xa.

Hai đứa sinh đôi mới mười tuổi, đương nhiên không nằm trong diện phải cân nhắc.

Vậy nên, lựa chọn chỉ còn lại giữa nguyên chủ và Lý Liên Liên.

Xét về tuổi tác, huyết thống, hay thậm chí là công việc mẹ ruột để lại đã bị chiếm dụng thì người phải đi tuyệt đối không thể là nguyên chủ.

Chính vì vậy suốt một tháng qua, cô luôn mang trong lòng cảm giác áy náy với Lý Liên Liên. Nào là giặt giũ nấu nướng, pha nước tắm, thậm chí cơm cũng sắp phải đút tận miệng. 

Ngay cả đồng tiền riêng một đồng mà cô cất công dành dụm mấy năm cũng mang ra đưa hết cho Liên Liên.

Lý Liên Liên thì nhận tất, còn làm ra vẻ như cô đang mắc nợ mình khiến nguyên chủ càng thêm cảm thấy có lỗi.

Ai ngờ hôm qua, giấy thông báo chính thức từ ủy ban khu phố được phát về người phải đi lao động xa, tên in rõ ràng “Tô Miểu Miểu”.

Nguyên chủ như bị sét đánh giữa trời quang. Cô còn chưa kịp mở miệng hỏi cho ra lẽ, thì đã bị Lý Liên Liên bịt miệng kéo vào phòng, rồi còn ghét bỏ dùng quần áo cô lau tay.

“Thế nào? Ngạc nhiên chưa? Một tháng nay nhìn cái bộ dạng mày nịnh bợ tao mà phát ói. Đã thấy tội lỗi thế thì sao không tự mình đi đăng ký? Còn đợi tao ra tay à?”

“Rõ ràng là ích kỷ nhất mà còn giả bộ ngây thơ. Giờ chuyện này rơi trúng đầu mày, tao xem mày còn diễn kiểu gì được nữa!”

Nói xong còn không để cho nguyên chủ kịp phản ứng, Lý Liên Liên đã tự túm tóc mình làm rối tung lên rồi dùng hết sức tát vào mặt mình một cái, sau đó ôm mặt kéo cửa lao thẳng ra ngoài.

Trong giọng nói còn mang theo tiếng nức nở đầy bi thương: “Em ơi... chị biết chị có lỗi với em... Chị đi chết đây... để sau này khỏi làm vướng mắt em nữa...”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương