Thập Niên 70: Hắc Liên Hoa Thời Tận Thế Càn Quét Hết Tất Cả

Chương 2

Trước Sau

break
Đùa à? Nguyên chủ bị cả nhà này thao túng tinh thần chứ cô thì không. Muốn cô làm người hầu? Mơ đi.

“Mày nói gì?” Ông Tô trừng mắt, cứ tưởng mình nghe nhầm.

“Con nói không nấu. Nghe rõ chưa?” Tô Miểu Miểu lạnh mặt, nhìn thẳng vào mắt ông ta, từng chữ một nói rõ ràng.

Đây chính là bố ruột của nguyên chủ, một người có vợ mới liền biến thành bố kế. Huống hồ, bà mẹ kế ấy còn sinh cho ông ta một cặp sinh đôi quý tử.

Cưng đến độ nếu muốn sao ông ta cũng không dám cho trăng.

Còn nguyên chủ, cô con gái của người vợ đã mất lại trở thành cái gai trong mắt cả nhà.

Chính vì bị thao túng tinh thần quá sâu, mỗi ngày đều im lặng làm việc. Lại mang theo tài nguyên từ mẹ ruột để lại, chẳng khác nào thần tài đến cửa... nên mới đổi được chút sắc mặt dễ chịu từ cả nhà này.

Ông Tô không thể tin nổi, đứa con gái xưa nay ngoan ngoãn không mảy may cáu giận lại dám nói chuyện với ông ta như thế. Sau sự kinh ngạc là cơn giận vì bị thách thức uy quyền.

“Mày nói lại lần nữa xem!”

Ông ta lao thẳng từ đầu cầu thang đến, giơ tay lên làm như sắp tát cô một cái.

Tô Miểu Miểu chẳng buồn chớp mắt, không đúng, là còn đảo mắt một vòng.

“Bố à, bố bị lẫn rồi à? Một câu mà bắt người ta nhắc đi nhắc lại, bố không thấy phiền chứ con thì thấy rồi đấy. Còn nữa, cái tát này nếu bố muốn đánh thì cứ việc.”

“Đánh xong, con sẽ đến ủy ban, kể cho cả phố biết mẹ kế tốt đẹp của con cướp lấy công việc mà mẹ ruột để lại cho con. Rồi còn dám tự tiện đăng ký cho con đi lao động xa.”

“Đến lúc đó, để xem cả xóm cả làng đánh giá nhà mình thế nào. Nếu chuyện này đến tai lãnh đạo trong nhà máy, không biết bố với bà ta còn giữ nổi công việc không...”

Thời buổi này, đạo đức cá nhân mà có vấn đề là sẽ bị người ta chỉ trích thẳng mặt, mà hậu quả không chỉ có vậy, rất có thể sẽ bị xử lý thật sự.

“Mày...”

Ông Tô trợn trừng mắt, tức đến nỗi thở hổn hển nhưng cuối cùng vẫn không dám tát xuống.

Bởi vì trong ánh mắt của con gái, ông ta nhìn ra được cô nghiêm túc, thực sự dám làm vậy.

Nhìn đứa con gái dường như chỉ sau một đêm đã biến thành người khác, trong mắt chẳng còn chút kính trọng hay tình cảm với ông ta khiến ông ta bắt đầu hoang mang. 

Lẽ nào việc bị ép đi lao động xa lại khiến cô thay đổi đến mức này sao?

Ông ta thử dịu giọng thăm dò: “Không muốn nấu thì thôi, muốn nghỉ một hôm cũng chẳng ai nói gì. Việc gì phải cáu lên rồi nói những lời như thế?”

“Dù gì cũng là người một nhà, con mà đem mấy chuyện này ra ngoài nói linh tinh thì cả nhà chẳng ai được yên, chỉ tổ bị người ta cười vào mặt.”

Tô Miểu Miểu nhìn người đàn ông trước mặt, người biết cúi đầu đúng lúc, khôn khéo luồn lách, khóe môi cô khẽ cong lên, như cười mà không phải cười.

“Hóa ra bố cũng biết bị người ta cười nhạo là mất mặt... Vậy thì tốt nhất bố nên cầu mong trong hai ngày tới, không ai trong cái nhà này chọc vào con nữa. Còn nữa, đừng có gõ cửa phòng con nữa, phiền chết được.”

Nói xong, cô rầm một tiếng đóng sầm cửa lại.

Lúc này, ông Tô mới thật sự xác định con gái ông ta đã thay đổi.

Cái cô bé trước đây như chim cút, cam chịu, nhu nhược không biết phản kháng... đã không còn nữa.

Giống như cây rơm cuối cùng đè sập lưng lạc đà, khiến nó hoàn toàn gục ngã.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương