“Rầm rầm rầm... Rầm rầm rầm...”
Tiếng đập cửa dồn dập vang lên, theo sau là tiếng gào giận dữ của một người đàn ông trung niên.
“Tô Miểu Miểu! Mày ra đây cho tao! Giờ này rồi còn chưa nấu cơm? Bộ định để cả nhà uống gió mà đi làm à???”
Tô Miểu Miểu đang ngủ say như chết thì bị tiếng đập cửa như gọi hồn kia làm giật mình tỉnh dậy. Cô bật ngồi dậy trên giường, tim đập thình thịch không ngừng.
Gì vậy, gì vậy, lũ xác sống lại vây tới nữa sao... Ơ khoan đã, đây là đâu?
Nhìn quanh căn phòng vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, não cô như vừa được khởi động lại, mất mấy giây mới nhớ ra. Đúng rồi, hình như cô đã xuyên không rồi!
Sau khi tận thế ập đến, cô tỉnh dậy với dị năng song hệ gồm điều khiển nước và không gian.
Mười năm vật lộn trong thế giới ăn thịt người ấy, cuối cùng cô đã trở thành một trong những chiến lực mạnh nhất, được gọi là “trần nhà” của giới dị năng.
Mà cũng chính vì tay nghề quá cứng, nên cô mới dám làm những chuyện trước đây chưa từng dám nghĩ tới.
Hôm đó sau khi diệt được Nữ Vương Xác Sống, tâm trạng thư thái quá mức, cô vô tư nằm ngủ luôn trên nghĩa địa sau núi căn cứ. Vậy mà khi tỉnh dậy, Tô Miểu Miểu phát hiện không chỉ đổi chỗ... mà còn đổi cả thời đại.
Xuyên về những năm 70, trở thành cô gái nhỏ đáng thương bị mẹ kế và chị kế hại, ép phải xuống nông thôn...
“Miểu Miểu! Mày điếc à? Mày...”
Giọng nói ngoài cửa khựng lại, có lẽ chợt nhớ ra điều gì đó nên tiếng đập cửa yếu đi một chút, nhưng vẫn không buông tha.
“Chẳng phải chỉ là dì mày đăng ký cho mày đi lao động ở nông thôn thôi sao, có đến mức giận dỗi rồi không nấu cơm thế này không? Mau dậy đi, không thì trễ mất!”
Hiểu rõ tình cảnh hiện tại, Tô Miểu Miểu lại bị tiếng la ngoài cửa kéo về thực tại.
Lâu rồi cô mới nghe lại kiểu lời lẽ vừa vô lý vừa trơ tráo đến thế.
Nhìn kiểu đập cửa như muốn phá vỡ cái cửa ra mới chịu, cô hít sâu một hơi, đè nén cảm giác bực bội trong lòng, bước xuống giường mặc quần áo.
Đó là một bộ đồ xanh quân đội kiểu cũ, miếng vá chồng lên miếng vá nhưng cô cũng chẳng thèm để ý.
Kéo cửa ra, lập tức đụng phải ánh mắt vừa hống hách lại vừa có chút chột dạ.
Bố cô là ông Tô vội giấu tay ra sau lưng, làm bộ lúng túng: “Dậy rồi thì sao không trả lời? Để người ta gọi mãi, ra vẻ dữ lắm hả?”
Sau đó ông ta lại tỏ ra rộng lượng phất tay: “Mau đi nấu cơm đi, không kịp rồi thì làm đơn giản thôi. Còn bát đũa tối qua chưa rửa, chất đống trong chậu kìa, mày tính để ai dọn cho?”
Chưa kịp mở miệng, Tô Miểu Miểu đã một lần nữa cảm thấy mức độ vô lý của gia đình này thật vượt xa tưởng tượng.
Hôm qua nguyên chủ tuyệt thực phản đối, cơm không ai giữ lại cho cô, nhưng bát đũa thì lại để phần cho cô rửa?
Bây giờ lại giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục sai khiến cô như người hầu?
Nghĩ đến nguyên chủ mỗi ngày trời còn chưa sáng đã phải dậy nấu nướng từ bánh bao, màn thầu, đồ ăn kèm, cháo loãng... Lấy những nguyên liệu ít ỏi mà chế biến đủ kiểu, chỉ để đổi lấy vẻ mặt hài lòng của cả nhà khi ăn sáng...
“Còn đứng đó làm gì? Không mau lên!” Ông Tô đứng ở đầu cầu thang, quay lại thấy cô vẫn đứng yên, bực bội giục giã.
“Không nấu!”
Tô Miểu Miểu hoàn hồn, nhìn thẳng ông ta, trả lời gọn lỏn.