Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân

Chương 38

Trước Sau

break

Tranh thủ lúc rảnh rỗi vẫn nên đọc thêm sách tích lũy thêm kinh nghiệm, tranh thủ sớm ngày giao bản báo cáo nuôi heo khoa học của cô cho bố chồng, mang lại lợi ích cho nhân dân.

Đọc sách được một tiếng rưỡi, Tô Nghiên cảm thấy mắt hơi mỏi, nên cô lại chạy lên núi hái trái cây, anh đào và việt quất trong nhà kính, tạm thời cô không tiện mang về.

Lê vào mùa này, nước nhiều, ngọt thanh, cô có thể hái một ít về cho họ nếm thử.

Hôm nay mẹ chồng đã cho cô một khoản tiền tiêu vặt, bảo cô ngày mai về nhà mẹ đẻ thăm bố mẹ.

Cho dù kiếp trước kiếp này cô và chủ nhân cũ có phải là cùng một người hay không, cũng không quan trọng nữa, cô cũng nên về thăm họ rồi.

Lục Đình ngồi trước bàn làm việc, cầm một cuốn sách lên nhưng lại chẳng thể tập trung đọc nổi, trong đầu toàn là hình ảnh Tô Nghiên quấn lấy anh, yêu kiều thở hổn hển.

Lần đầu gặp Tô Nghiên, anh đã thấy cô bé này rất xinh đẹp, trông rất ngây thơ, mới mười ba tuổi, còn nhỏ hơn cả em gái mình, nên anh cũng không có suy nghĩ gì khác.

Cho dù cô thường xuyên từ bệnh viện quân khu chạy đến gặp anh, anh cũng không để cô trong lòng.

Cho đến một ngày, khi đang làm nhiệm vụ, anh bị rắn độc cắn, được quân y đi cùng cứu sống, không ngờ sau đó vị quân y kia lại đến nhà đưa ra một yêu cầu, bảo anh cưới con gái ông ấy.

Vốn dĩ anh không định đồng ý, nhưng cuối cùng biết được con gái ông ấy chính là cô bé thường xuyên lẽo đẽo theo anh trong khu, không hiểu sao tim anh lại mềm nhũn, liền đồng ý.

Vừa mới kết hôn, còn chưa kịp động phòng, đã bị lãnh đạo cử đi miền Nam làm nhiệm vụ, chuyến đi này kéo dài ba tháng.

Vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về, cô vợ mới cưới đã nôn nóng nhào vào lòng muốn ngủ với anh, anh cũng đành thuận theo ý cô.

Ai ngờ vừa nếm mùi, anh liền nghiện, không khống chế được luôn muốn gần gũi cô, lúc này đây nhớ cô đến mức toàn thân đau nhức.

Lục Đình đứng dậy đến phòng khách uống nước, phát hiện cửa phòng ngủ vẫn khóa chặt, anh cầm cốc nước đứng ngoài cửa một lúc, không nghe thấy động tĩnh gì bên trong.

Thầm nghĩ, có phải chiều nay đã giày vò cô quá mức rồi không? Thôi vậy, tối nay tạm tha cho cô.

Lúc này, Tô Nghiên vừa hái xong lê, đang dùng ý niệm thu hoạch anh đào trong nhà kính.

Cơ sở trồng trọt tổng cộng có hai mươi mẫu anh đào, bây giờ vẫn còn mười mẫu anh đào chín muộn chưa thu hoạch, ước chừng có thể thu hoạch được khoảng hai vạn cân.

Tô Nghiên mất nửa tiếng đồng hồ, hao hết tinh thần lực, cuối cùng cũng thu hoạch xong toàn bộ mười mẫu anh đào chín muộn.

Không hiểu sao, khi cô hao hết toàn bộ tinh thần lực, cảm thấy bụng đói cồn cào, nên lại chạy đến nhà ăn.

Giờ này mọi người không nằm trên giường tạo em bé, thì cũng đang dỗ dành con, chỉ có cô ngồi trước bàn ăn uống no say, càng ăn càng hăng, không cẩn thận ăn hết cả đĩa chân giò hun khói.

Tô Nghiên ợ một cái, trở về biệt thự nằm ườn trên ghế sofa. Cứ ăn như thế này, chẳng bao lâu nữa cho dù không mang thai, bụng cũng sẽ phình to như quả bóng mất.

Đúng là nghiệp chướng mà!

Xem ra, ban ngày cô phải tranh thủ thời gian, luyện tập yoga, nhảy múa giảm cân trong không gian mới được.

Hai vạn cân anh đào này, cô định phần lớn sẽ chế biến thành mứt anh đào, đến tháng chạp tìm cách bán lấy tiền, giữ lại vài trăm cân để trong tủ lạnh của biệt thự ăn dần.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương